TRANG
SÁCH – CUỘC ĐỜI
(Một vài cảm nhận về cuốn hồi ký “Trung
đoàn - Một thời chiến trận của Đại tá
Hồ Hữu Lạn)
Tôi biết anh
Hồ Hữu Lạn lần đầu tiên từ tháng 8 năm 1966, khi đơn vị chúng tôi vừa làm nhiệm
vụ quốc tế ở chiến trường Lào về Hương Khê (Hà Tĩnh) củng cố, huấn luyện để
chuẩn bị đi chiến trường Miền Nam. Trong thời gian huấn luyện, anh Hồ Hữu Lạn là
Thiếu úy, Trợ lý Công binh được Thủ trưởng Trung đoàn giao nhiệm vụ xuống Tiểu
đoàn chúng tôi hướng dẫn kỹ thuật công binh (cài đặt mìn ĐH10, mìn bay, phá
rào,…) trong các loại hình chiến thuật.
Ngày đó, trong
mắt chúng tôi, anh Hồ Hữu Lạn là một sĩ quan trẻ, gương mặt đẹp, da trắng hồng,
mắt đen láy, lông mày rậm, râu quai nón, giọng nói rõ ràng, đĩnh đạc. Lại được
biết, anh là cán bộ được đào tạo cơ bản ở Trường Sĩ quan Công binh, đã trải qua
chiến đấu, nên chúng tôi thán phục, có phần ngưỡng mộ. Rồi chúng tôi cùng đơn
vị vào chiến đấu ở chiến trường Miền Nam từ cuối năm 1966 mãi đến ngày
tôi bị thương nặng phải chuyển ra Miền Bắc điều trị (tháng 3/1971). Lần cuối chúng
tôi xa nhau là một buổi chiều tôi cùng anh lên Chỉ huy sở Trung đoàn nhận nhiệm
vụ phối hợp tác chiến tấn công Lữ đoàn Thủy quân lục chiến 147 của quân ngụy ở cao
điểm 550 trong Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào. Lúc đó anh Lạn là Tiểu đoàn trưởng
Tiểu đoàn 9 bộ binh, còn tôi là Chính trị viên Đại đội 20 đặc công. Sau này, dù
không cùng đơn vị, nhưng tôi vẫn được biết từng chặng công tác của anh Lạn.