Menu ngang

Hiển thị các bài đăng có nhãn TanVan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TanVan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Tản mạn ngày Tết



TẢN MẠN NGÀY TẾT


 Thời gian không hình hài, âm thanh, màu sắc, hương vị, cứ lẳng lặng trôi về phía trước. Mỗi cái Tết là một cột mốc trên hành trình của một đời người. Càng nhiều cột mốc, phần còn lại càng ngắn. Đó là qui luật khách quan, tất yếu đối với muôn người.

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

NƠI LẮNG HỒN CHIẾN TRẬN



              NƠI LẮNG HỒN CHIẾN TRẬN

                                                                        Nguyễn Trần Thùy Vinh

"Viện bảo tàng cá nhân" - nơi lưu giữ kỷ vật chiến tranh của cựu chiến binh Nguyễn Mạnh Hiệp được khánh thành vào một ngày cuối tháng 12 năm 2011.
Giữa cái giá lạnh của ngày đông Hà Nội, trong ngôi nhà rộng ven sông Hồng, không khí dường như ấm lại, rộn ràng lên bởi cuộc gặp mặt ân tình của các vị tướng lĩnh, sĩ quan - những người lính già, những cựu chiến binh của Quân khu Trị Thiên. Họ cùng nhau ôn lại một thời trận mạc, những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất, hào hùng nhất.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Làng Đại Xá - Họp

        Bút ký 
                                          Làng Đại Xá quê tôi


            Làng Đại Xá quê tôi thuộc xã Nghi Hợp, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Không hoành tráng về địa lý, giàu có về kinh tế và  nổi tiếng về truyền thống văn hóa, lịch sử như nhiều làng tiêu biểu ở các vùng miền khác. Đại Xá là một làng nhỏ, bình dị như bao làng quê nghèo xứ Nghệ.


Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Nguyễn Phúc Hưng – cháu nội

  


  
     Hà Nội,  30 / 10 / 2006 là một ngày đẹp trời. Chiều hôm đó khi đang làm việc với ban lãnh đạo Nhà máy Z153 - Tổng cục Kỹ thuật, tôi nhận được điện thoại của con trai Nguyễn Trần Quang là: Nguyễn Thị Kim Thoa - con dâu chúng tôi - đã sinh cháu trai thứ hai tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Trước đó mấy tháng, đi siêu âm ở bệnh viện về, Thoa đã thông báo cả nhà biết là con trai, nhưng vẫn thấp thỏm. Khi nhận tin chính thức cháu sinh “mẹ tròn, con vuông”, chúng tôi mừng lắm.
Thông thường, khi đã có con trai đầu lòng, đối với mọi người thì việc sinh con tiếp sau là trai hay gái đều tốt. Cũng có nhà sinh con trai rồi, mong sinh được con gái để cho có nếp có tẻ - vả lại, trong quan hệ gia đình, con gái sống dịu dàng tình cảm hơn. Với Cố nội cháu, năm đó đã 93 tuổi, thì mừng rỡ thể hiện trên nét mặt. Bữa ấy, Cố vui vẻ nói với tôi rằng: “Biết tin cháu Thoa sinh thêm chắt trai nữa, Cha mừng lắm, cả đêm không ngủ được”.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012


                 ĐẶNG  NGUYỄN THÁI  -  CHÁU NGOẠI


     Đặng Nguyễn Thái là con trai đầu lòng của Đặng Ngọc Thùy và Nguyễn Trần Thùy Vinh, sinh ngày 25/ 11/ 2003, tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Hình như, trong tử vi nói về người sinh năm Quí Mùi có nhiều điều tốt, nên nhiều nhà chọn sinh con - nhất là con trai. Hai cháu Nguyễn Quang Minh và Đặng Nguyễn Thái sinh ra trong thời điểm đó. Chưa biết về lâu dài là thế nào, nhưng trước mắt, quả thực, việc xin đi nhà trẻ, đi học tiểu học cho các cháu sinh năm Quí Mùi ở các khu vực là khó, vì số lượng tăng đột biến, cung bất cập cầu. Theo thời gian, mấy chục năm sau, đến khi các cháu trưởng thành, thi vào đại học, học nghề, ra trường tìm việc làm, rồi đến việc dựng vợ, gả chồng cho lứa tuổi đó chắc cũng khó hơn. Nói vậy thôi, nhiều việc ở đời, lo xa có khi cũng chẳng được. Các cụ xưa thường nói, trời sinh voi, sinh cỏ.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Xứng danh Anh hùng

Xứng danh Anh hùng



    Vào đầu năm nay, trong một lần họp mặt Ban Liên lạc Hội đồng hương huyện Nghi Lộc tỉnh Nghệ An tại Hà Nội, Giáo sư Nguyễn Đình Chú có hỏi tôi: “ Gần đây, nhiều lần Truyền hình đưa tin về Đại tá Nguyễn Đăng Giáp, quê ở xã Nghi Trường, Giám đốc Công ty 36 – Bộ Quốc phòng. Anh có biết Nguyễn Đăng Giáp không? Anh ấy là người thế nào? “. Tôi thưa lại: “ Cháu quen biết Nguyễn Đăng Giáp đã hơn 10 năm. Theo cháu, ngần ấy thời gian,  đủ để cháu có thể khẳng định một cách khái quát rằng: đó là một con người thông minh,“liều lĩnh” và nghĩa tình. Một thoáng suy nghĩ, thầy Chú nói lại : “ Được như vậy thì tốt quá! Ở đời, con người ta chỉ mong được thế!”.

MỌI CHÍNH SÁCH ĐỀU ...


MỌI CHÍNH SÁCH ĐỀU BẮT NGUỒN TỪ CUỘC SỐNG
                                                                                                                                                

Bảo hiểm xã hội là một chính sách lớn của Đảng, Nhà nước. Đó là chính sách trực tiếp đối với con người nhằm bảo đảm công bằng và ổn định xã hội. Với quan điểm chiến lược coi con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự nghiệp đổi mới, hệ thống chính sách xã hội giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Chính sách BHXH  - một bộ phận của chính sách xã hội - góp phần ổn định đời sống của người lao động và gia đình họ trong các trạng thái (hoàn cảnh), từ đó góp phần bảo đảm an sinh xã hội.
Qua 5 năm thực hiện, nhìn một cách tổng quát, chính sách theo qui định của Luật BHXH đã có những bước phát triển mới cả về nội dung cũng như phương thức tổ chức thực hiện, phù hợp với tình hình kinh tế - xã hội trong sự vận hành cơ chế thị trường định hướng XHCN của đất nước.

CÚN ĐI NHÀ TRẺ

CÚN ĐI NHÀ TRẺ

    Cún là tên gọi thân mật trong nhà. Tên thật của Cún là Đặng Nguyễn Thùy Anh, sinh ngày 22 tháng 3 năm 2009. Tính ra, đến tháng 3 này, Cún vừa chẵn hai tuổi. Cách đây mấy tháng, nhiều hôm sau giờ làm việc buổi chiều, mẹ Cún là Nguyễn Trần Thùy Vinh dắt Cún đi tham quan tìm hiểu các nhà trẻ trong Khu Đô thị Mỹ Đình 1. Nào là Hoa Anh Đào, nào The Sun, Hưng Thịnh,…Có lần cùng đi còn có cả Bà ngoại Cún là Trần Thanh Liễu và các anh của Cún là Đặng Nguyễn Thái ( Bo ), Nguyễn Quang Minh ( Bim ), Nguyễn Phúc Hưng ( Nghé ). Đến chỗ nào cũng vậy, thấy các nhà trẻ lắm đồ chơi, bạn bè vui chơi thỏa thích, hồn nhiên, cả nhà đều thích. Có bữa Cún muốn ở lại chơi mãi, không về. Thế nhưng về nhà, quây quần trong các bữa cơm gia đình, khi bàn việc nên hay chưa nên cho Cún đi nhà trẻ, có hai luồng ý kiến khác nhau.

Đích tôn Nguyễn Quang Minh

     ĐÍCH TÔN NGUYỄN QUANG MINH




   Nguyễn Quang Minh tức Bim tên gọi thân mật ở nhà, là con trai đầu của Nguyễn Trần Quang và Nguyễn Thị Kim Thoa, sinh ngày 23 tháng 4 năm 2003. Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên lý thú. Sinh nhật tôi, ông nội cháu,  là 17 / 10.  Sinh nhật Nguyễn Quang Minh, cháu đích tôn là 23 / 4. Sinh nhật cháu ngoại Đặng Nguyễn Thái là 25 / 11. Đem cộng ngày sinh tháng đẻ của từng người trong ba ông cháu tôi đều bằng 9. Trong số học, theo nghiên cứu của một số người, thì con số 9 có nhiều điều bí ẩn. Mà kể ra cũng lạ. Ví dụ: Lấy hai số bất kỳ có số sau nhỏ hơn số trước như: 61, 74, 85. Rồi lấy số đó trừ đi số ngược lại sẽ cho kết quả: 61 – 16 = 45; 74 – 47 = 27 ; 85 – 58 = 27. Hiệu số đó luôn chia hết cho 9. Hoặc là, đem cộng các con số của hiệu số đó thì kết quả cũng đều bằng 9. Đó mới chỉ là một ví dụ. Trên thực tế còn nhiều điều khó hiểu khác, nhưng không phải là chuyện bàn ở đây.

CHỖ DỰA, NIỀM TIN CỦA CÁN BỘ, CHIẾN SĨ TRONG QUÂN ĐỘI

          
                      CHỖ DỰA NIỀM TIN CỦA CÁN BỘ, 
                            CHIẾN SĨ TRONG QUÂN ĐỘI

      Đầu tháng sáu năm nay, Đại tá Hồ Thủy, Giám đốc Bảo hiểm xã hội Bộ Quốc phòng có thư mời tôi viết bài đăng số đầu tiên của “ Thông tin công tác bảo hiểm xã hội trong quân đội”. Tôi vừa mừng, vừa lo. Mừng vì được anh chị em quí mến, tin tưởng đặt bài viết. Lo vì chưa biết viết gì đây, khi tôi đã rời ngành chính sách chẵn 10 năm. Quãng thời gian đó có nhiều điều thay đổi.
Ngẫm lại, trong tôi tái hiện về miền ký ức chưa xa lắm. Tôi không phải là người cao niên, trưởng lão trong ngành chính sách Quân đội. So với lớp trước, tôi mới xứng là học trò – một học trò chăm chỉ và có phần may mắn, đúng theo nguyên nghĩa của từ này. Nhưng so với lớp trẻ, thì tôi có lợi thế là đến với ngành chính sách thời gian lâu hơn. Bằng thực tế của mình, tôi xin hệ thống lại một đôi điều cảm nghĩ, với mục đích là cung cấp thông tin.
Bảo hiểm xã hội là gì; trong quân đội bắt đầu từ lúc nào; nội dung chính sách ban đầu, cơ chế triển khai và sự phát triển của nội dung chính sách cũng như cơ quan trực tiếp tổ chức thực hiện chính sách BHXH trong quân đội…Nhiều câu hỏi đặt ra, tôi nghĩ rằng, hồi tưởng lại để có sự trả lời thấu đáo trong một bài bảo quả là không dễ.

TRANG SÁCH – CUỘC ĐỜI
        (Một vài cảm nhận về cuốn hồi ký “Trung đoàn - Một thời chiến trận của Đại tá Hồ Hữu Lạn)



 Tôi biết anh Hồ Hữu Lạn lần đầu tiên từ tháng 8 năm 1966, khi đơn vị chúng tôi vừa làm nhiệm vụ quốc tế ở chiến trường Lào về Hương Khê (Hà Tĩnh) củng cố, huấn luyện để chuẩn bị đi chiến trường Miền Nam. Trong thời gian huấn luyện, anh Hồ Hữu Lạn là Thiếu úy, Trợ lý Công binh được Thủ trưởng Trung đoàn giao nhiệm vụ xuống Tiểu đoàn chúng tôi hướng dẫn kỹ thuật công binh (cài đặt mìn ĐH10, mìn bay, phá rào,…) trong các loại hình chiến thuật.
Ngày đó, trong mắt chúng tôi, anh Hồ Hữu Lạn là một sĩ quan trẻ, gương mặt đẹp, da trắng hồng, mắt đen láy, lông mày rậm, râu quai nón, giọng nói rõ ràng, đĩnh đạc. Lại được biết, anh là cán bộ được đào tạo cơ bản ở Trường Sĩ quan Công binh, đã trải qua chiến đấu, nên chúng tôi thán phục, có phần ngưỡng mộ. Rồi chúng tôi cùng đơn vị vào chiến đấu ở chiến trường Miền Nam từ cuối năm 1966 mãi đến ngày tôi bị thương nặng phải chuyển ra Miền Bắc điều trị (tháng 3/1971). Lần cuối chúng tôi xa nhau là một buổi chiều tôi cùng anh lên Chỉ huy sở Trung đoàn nhận nhiệm vụ phối hợp tác chiến tấn công Lữ đoàn Thủy quân lục chiến 147 của quân ngụy ở cao điểm 550 trong Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào. Lúc đó anh Lạn là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 9 bộ binh, còn tôi là Chính trị viên Đại đội 20 đặc công. Sau này, dù không cùng đơn vị, nhưng tôi vẫn được biết từng chặng công tác của anh Lạn.

BA LẦN ĐƯỢC TIẾP KIẾN ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP


       Có thể nói, thế hệ chúng tôi và cả lớp trước nữa, ai được gặp các lãnh tụ, các vị lãnh đạo cao cấp là một dịp may mắn, phấn khởi. Khoảnh khắc đó được coi là một kỷ niệm đẹp. Đặc biệt, người nào trong cuộc đời được gặp Bác Hồ thì quả thật là một niềm tự hào, vinh hạnh lớn. Và, cũng có thể nói, sau Bác Hồ là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Điều đó dường như một lẽ tự nhiên xuất phát từ tình cảm tự nguyện của mỗi con người, với một niềm tin lớn lao, ở một thời kỳ lịch sử đặc biệt của đất nước - cái thời mà mỗi suy tư trăn trở của lãnh tụ và các vị lãnh đạo trong sự nghiệp cách mạng đều phù hợp với niềm mong mỏi bình dị và sâu sắc của mỗi người dân.
 Trong cuộc đời quân ngũ của mình, trừ những năm tháng chiến đấu trên chiến trường, còn lại thời kỳ công tác ở cơ quan Bộ Quốc phòng, làm anh lính  mà tên gọi chung là trợ lý, rồi bền chí phấn đấu trong công tác được bổ nhiệm đến chức Phó phòng, Trưởng phòng, thuộc diện “đầu binh cuối cán” ở cơ quan cấp chiến lược, nhiều lần tôi được gặp, thực ra là chỉ được nhìn thấy (mục sở thị) các bậc lãnh đạo trong các buổi lễ lớn và được nghe các  “cụ” giảng giải từ xa với một sự trọng vọng, ngưỡng mộ. Mãi tới sau này, từ năm 1992 trở đi, trên các cương vị, nhiệm vụ và tính chất công tác cao hơn, tôi mới có dịp được gặp gỡ, tiếp kiến, thậm chí là được tiếp chuyện thân mật, cởi mở với một số cán bộ cao cấp nhất của Đảng, Nhà nước, Quân đội. Trong đó, một số lần, tôi may mắn được tiếp kiến Đại tướng Võ Nguyên Giáp - vị tướng huyền thoại của nước ta và được biết, cách đây không lâu, Ông đã được Hội đồng khoa học có tên tuổi của một nước ở phương Tây bình chọn là một trong mười danh tướng kiệt xuất trong mọi thời đại của thế giới. Tôi xin kể đôi điều về ba lần ấn tượng nhất trong số lần tôi được tiếp kiến Ông.