Menu ngang

Hiển thị các bài đăng có nhãn BanBeViet. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BanBeViet. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Bạn bè viết

                     Ly cà phê đầu năm

                                                    Tặng N

                    Chúng mình đón xuân sang
                    Bộn bề bao ký ức
                    Xốn xang nhiều mơ ước
                    Giữa men say nồng nàn.

                    Giọt ngoài rơi tí tách
                    Giọt trong đặc quánh rồi
                    Ánh mắt em nhìn tôi
                    Hương thơm ngào ngạt quá

                     Cà phê hay là em
                     Sao vừa quen vừa lạ!

                     Ly cà phê đầu năm
                     Một mùa xuân đang tới
                     Bao nhiêu điều đón đợi
                     Tình yêu và mộng mơ!


                                              Xuân Nhâm Thìn

                                                Nguyễn Trung Thành

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

VỪA  ĐI VỪA  SUY  NGHĨ

                                             Đại tá Nguyễn Trung Thành


Trong các vị tướng mà tôi đã có dịp làm việc, Thiếu tướng Trần Kinh Chi Tư lệnh đầu tiên của Bộ Tư lệnh bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất. Là cán bộ kỹ thuật, tôi nhìn ông qua lăng kính kỹ thuật. Ở ông một con người giàu ý tưởng, biết cách trình bày lập luận một cách logic sinh động để thuyết phục người nghe và có tài nắm bắt, tổng hợp ý kiến cấp dưới.
Tôi thường thắc mắc, không hiểu ông học tập nghiên cứu từ bao giờ, bằng cách gì, để có được một khối kiến thức và một lượng thông tin phong phú trong nhiều vấn đề  như vậy.
Khi họp với các nhà khoa học thuộc các viện nghiên cứu, các trường đại học được mời đến tham gia các vấn đề kỹ thuật nhằm hoàn thiện công trình Lăng Bác Hồ, ông đã trình bày một cách khúc triết các lĩnh vực như: môi trường, vi khí hậu, thông gió điều hòa, điện tự động, thông tin liên lạc và cơ khí chế tạo. Cứ như ông là một chuyên gia kỹ thuật thực thụ. Các nhà khoa học không những hiểu mà còn tâm đắc với cách đặt vấn đề. Sau khi họ tranh luận sôi nổi, ông đứng lên kết luận những điều chọn lọc nhất.

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012


Ghi chép                  NHỮNG GIỌT MỒ HÔI TRÊN TRÁN
                THỦ TRƯỞNG PHÙNG THẾ TÀI


                                      Đại tá Nguyễn Trung Thành

          Tổ thiết kế và chỉ đạo thi công Công trình K9 Đá Chông nơi gìn giữ thi hài Bác Hồ trong thời gian trước khi có Lăng gồm 6 kỹ sư của ban thiết kế phòng công trình - Bộ Tư lệnh Công binh. Kỹ sư Cao Đàm phụ trách phần xây dựng, kỹ sư Bùi Danh Chiêu, thông gió điều hòa, kỹ sư Hoàng Quang Bá cấp nước; kỹ sư Hoàng Vân tổ chức thi công và tôi Nguyễn Trung Thành hệ thống điện và tự động, do kỹ sư Nguyễn Trọng Quyển trưởng ban trực tiếp phụ trách. Sáu anh em chúng tôi sống và làm việc liên tục tại công trường trong điều kiện hết sức khó khăn nhưng rất vui. Chúng tôi cũng là tác giả các công trình sơ tán thi hài Bác trong thời chiến tranh phá hoại như H21 - H25...

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Thơ Phương Hà


                  TỰ   KHÚC

Xin đừng trách sao anh ghen với cỏ
Nơi ta nằm một nửa cỏ ôm em
Em chia xa để hồn anh ám ảnh
Một đời trai mắc nợ với sao trời

Sông vẫn chảy và muôn đời gió thổi
Bóng con đò bến cũ còn không
Hoài niệm đóng đinh tình yêu than đỏ
Nghĩ về nhau năm tháng bớt thăng trầm.



ĐỒNG   TÂM

Bao say đắm sinh viên khép lại phía sau rồi
Khép lại bao nỗi niềm thao thức
Em đi giữa đôi bờ mơ thực
Ngổn ngang trần trụi đời thường

Tán bàng xanh đổ bóng xuống sân trường
Đồng nghiệp năm người mười ý
Mỗi một học trò có đến hai quỉ sứ
Em qua tuổi học trò chập chững làm cô

Thương em, thương em… nói sao cho vừa
Chợt nhớ ngày xưa học lý
Thầy giáo dạy trong giao thoa sóng kép
Có một điểm đồng tâm trong muôn đợt sóng trào

Tìm đi em điểm đồng tâm cuộc đời
Điểm đồng tâm tình yêu đôi lứa
Tự nhiên bao la cuộc đời bão tố
Cô giáo với học trò đều có điểm đồng tâm.



TÌNH   MUỘN

Giọt thanh xuân
Em e ấp giữ gìn
Lại đánh rớt nơi đồng quê
Khô cằn cọc cỗi

Khi tóc đã ngả màu sương núi
May mắn còn
                    sót giọt hồi xuân

Em trao anh
Sau bảy nổi ba chìm

Anh đón nhận
                   Trong muộn màng xa cách

 Để ta tin tình yêu màu bất diệt
 Xanh trên đầu một sắc tuổi hai mươi.

Thơ Phương Hà


            KHI  HÀ  NỘI  KHÔNG  EM

                                                     
       Nếu không em xin Bằng lăng đừng tím
Ve đừng kêu hạ chớ vội về
Hà Nội với anh giờ hoang vu quá
Gió sông Hồng vun vút một bờ đê

Xao xác cô đơn bồn chồn thổn thức
Phía cao xa trăng lẻ có buồn không
Bao nhiêu cặp tình nhân trên trái đất
Yêu thương nhau mà xa cách đến vô cùng

Ôi bóng dáng Tháp rùa cổ tích
Hồ Gươm màu ngọc bích làm gì
Bút Tháp viết thơ trời xanh có thấu
Khi anh về Hà Nội lại không em !



Thơ Nguyễn Trung Thành



                  XÓM  NÚI

    
                 Một ngày đẹp trời thăm Xóm Núi*
                 Cứ ngỡ thiên cung miền hạ giới
                 Một vùng đồi núi nhà đua sắc
                 Cái cao cái thấp đứng trầm mặc
                  Cái đỏ cái xanh đua giàu có
                 Cái ngắn cái dài phô hoành tráng
                  Kiểu cổ kiểu tây kiểu người thượng
                  Đường hoa lúp xúp uốn lượn lờ
                 Cầu khỉ qua khe nước hững hờ
                 Vườn lan lơ lửng đang khoe sắc
                 Mùi gỗ mùi hoa mùi tiền bạc.

                 Cơ man nhà đẹp nằm chờ đó
                 Biết đến bao giờ người ở cho
                 Đến thăm Xóm Núi lòng tự hỏi
                 Xóm mình bao giờ thành Xóm Núi?!
                 

                 Ngửa mặt lên trời thấy tượng Gióng
                 Ngài cười ! Ta chẳng lạ gì Xóm Núi
      
                                  Sóc sơn,  21/4/2011
                                Nguyễn Trung Thành

 *Xóm Núi  ở Sóc sơn.

        TIẾNG  CƯỜI  MÙA  XUÂN

                                  Tặng Nguyệt

       A lô ! Dạ ! em đây !
      Và chuỗi cười hồn nhiên trong trẻo
      Vỡ òa vui sướng, tin cậy, gửi trao
      Vang như tiếng suối trong veo
      Tràn qua cánh đồng khô hạn
      Như hạt sương long lanh buổi sớm
      Mùa xuân  !
     
      Cười nữa đi em !
      Bao kìm nén tủi hờn cuộc đời đa đoan
      Đã theo mùa đông lụi tàn
      Cười cho mùa xuân đến sớm
      Cho đất trời rộn rã tiếng chim ca
      Hoa tỉnh giấc khoe sắc đậm đà
       Ôi !tiếng cười !
                 em dành cho tôi ?
                                     hay cho mọi người ?
                                                        không biết nữa !

                                           
                                              Xuân Nhâm thìn 2012

                                        Nguyễn Trung Thành


              MỪNG  NHÀ  MỚI

                                              Tặng bà Lộc

     Ngoài sáu mươi tôi mới làm nhà mới
    Be bé xinh xinh bên cánh đồng vời vợi
    Bốn mùa hương đồng gió nội ghé chơi
    Ngày ngày mặt trời đi qua đây
    Sưởi ấm trái tim giá lạnh này
    Đêm đêm dạt dào sóng lúa ru hời
    Màu xanh ngan ngát dịu mát cuộc đời 
    Qúa nửa đời phiêu dạt khắp đây đó
    Hạ cánh nơi đây an bình sóng gió

    Cũng đã mấy lần làm nhà mới
    Cũng nguy nga tòa trên dãy dưới
    Lễ tân gia mừng mừng túi tủi
    Đời mệnh bạc phận đành thui thủi
    Nuốt vào lòng giọt buồn ký ức
    Hóa ngu ngơ câu hỏi đời người
    Giờ  xôn xang trong mùi gỗ mới
    Tự mình thắp lửa sưởi lòng

    Khi chiều buông ai cũng về tổ ấm
    Tôi ra đi tìm hơi ấm bạn bè
    Mấy xéc cầu lông trận cười vui vẻ
    Đoàn thể gọi le te sấp ngửa
    Dàn dựng  hay cả sân cùng múa
    Phong trào lên các cụ yêu dân quý
    Bạn bè khắp nơi hết lời cố súy
    Đời đạm bạc còn gì vui hơn thế
    Hạnh phúc cuối đời sống giữa lòng dân
 
                                      Thu 2011
                         Bạn Hà Nội Trung Thành 
                                   0985695488
    


Thơ Nguyễn Trung Thành


                                        CÔ  HUÊ
                                                  

                            Nét rất chung bà già xứ Nghệ
                            Dáng thấp đậm tảo tần thông tuệ
                            Sống chắt chiu gây dựng cuộc đời
                             Bao gian truân vất vả qua rồi

  Nét đài các phu nhân hóa bụa
  Chất trí thức ẩn trong dẫn dụ
   Cô sinh viên Bách khoa áo vá
  Thâu đêm chằm lợp áo bông Tàu
  
                               Vừa giỏi việc, căn cơ hiếm thấy
                                Đời làm vợ ngày vui chẳng mấy 
                                Cả cuộc đời dành cho cháu con
                                Quả trĩu cành còn hơn hết thảy

   Ngoài 70  vùng lên đổi mới
  Thay áo bông mặc váy dạ hội
   Sàn khiêu vũ, sáng chiều vẫy gọi
   Thật ngỡ ngàng gặp lại cô tôi


                                   Xuân Nhâm thìn 2012

                                     Nguyễn Trung Thành
                                        

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012



Tản văn                                   NGHI LỘC - CỬA LÒ
                                   MỘT THOÁNG ĐẤT VÀ NGƯỜI

                                                                                           Phương Hà
                                                                                     ( Hoàng Xuân Sơn)


           Huyện Nghi Lộc quê tôi phía Bắc giáp 2 huyện Yên Thành, Diễn Châu, phía Nam giáp thành phố Vinh và 2 huyện Hưng Nguyên, Nam Đàn; phía Đông giáp biển, huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh, phía Tây giáp huyện Đô Lương. Riêng phía Đông-Nam còn giáp với mấy cây số dòng sông Lam để thành nguồn mực vô tận nên miền chữ nghĩa của bao đời.
          Cách nay hơn 600 năm, thời thuộc Minh, có tên là Chân Phúc. Mãi đến thời Tây Sơn đổi thành Chân Lộc. Đến đời vua Thành Thái (1889 - 1907), lại đổi tên thành Nghi Lộc vì kiêng húy chữ Chân của vua cha Dục Đức.
       Dân vùng này chủ yếu làm nghề nông, vùng ven biển sống bằng nghề đánh bắt, chế biến hải sản. Đất nước qua bao lần binh đao, loạn lạc, thịnh suy, vùng đất quê tôi cũng góp vào công cuộc giữ nước và dựng nước với bao văn tài võ tướng, kiệt liệt, dẫu khiêm tốn cũng rất đỗi tự hào. Cách nay gần 15 năm, Nhà nước chia tách khu vực phía đông nam sát biển của huyện Nghi Lộc để thành lập Thị xã Cửa Lò nhằm thúc đẩy phát triển nhanh dịch vụ du lịch biển. Vậy là, kẻ thì bỗng lên phường lên phố, người ở lại vẫn còn lầm lũi là xóm, là làng, Người Nghi Lộc nói, rứa là “Lộc” thì đi “Nghi” thì ở lại. Song, lớp người sương pha màu tóc chúng tôi vẫn luôn thủy chung với cách gọi "dân Nghi Lộc-Cửa Lò", với vô vàn giai thoại để mỗi lần gặp gỡ đồng hương. Mỗi lần nói chuyện với người ngoài xứ Nghệ, chúng tôi đều đưa ra làm qùa như là một món "đặc sản".