Menu ngang

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

VĂN KHẤN TẠI ĐIỆN KÍNH THIÊN 
HOÀNG THÀNH THĂNG LONG

( Trong buổi Gặp Mặt hôm nay, 10 / 12 / 2017, của cựu cư dân 1A Hoàng Văn Thụ có chương trình chiêm bái tại Điện Kính Thiên, Hoàng thành Thăng Long. Tôi được Ban Tổ chức đề nghị soạn và đọc văn khấn tế )
Cung Duy !
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam quốc,
Hà Nội thành,
Ba Đình quận,
Hôm nay, ngày 23 tháng 10 năm Đinh Dậu ( tức ngày 10 / 12/ 2017 ),
Chúng con gồm 450 người về dự Gặp Mặt đại diện cho hơn 2.000 cựu cư dân của Khu Tập thể 1 A Hoàng Văn Thụ ( trước đây ) tề tựu kính dâng lễ vật và tấm lòng thành, khấu đầu chắp tay hướng về chính tâm, tưởng vọng tri ân.
- Xin cung thỉnh :
+ Anh linh chư vị Minh đế, chư vị Đại vương các Triều đại hoàng kim của Đất nước;
+ Anh linh các bậc khai quốc công thần;
+ Anh linh các anh hùng hào kiệt;
+ Anh linh các liệt tổ, liệt tông các dòng họ trong đại gia đình dân tộc Việt;
+ Anh linh các liệt sỹ đã xả thân hy sinh vì sự nghiệp lập nước và giữ nước trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam;
+ Anh linh các bậc tiền bối, tiền nhân ...
- Xin cung thỉnh các vị: Thiên long bát bộ, Hộ pháp thiên thần, Long mạch chúa quân, Sơn thần, Thổ địa, Táo quân và các vị thần linh cai quản xứ này đồng lai chứng giám.
Chúng con xin kính trình rằng:
Sau cuộc trường kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp thắng lợi, miền Bắc được hoàn toàn giải phóng, các đơn vị Quân đội về tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Theo đó, hình thành Khu tập thể 1 A Hoàng Văn Thụ - Đó là khu gia đình của sĩ quan thuộc các cơ quan Tổng hành dinh Bộ Quốc phòng.
Trên một khu đất không rộng giữa trung tâm Ba Đình, là nơi cư ngụ của mấy trăm hộ gia đình sĩ quan, cán bộ trong suốt mấy chục năm. Theo thời gian, nhiều thế hệ nối tiếp nhau, có tới hơn 2.000 người đã sinh sống nơi đây - cả trong thời chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ và trong thời hòa bình.
Tới năm 2000, các Nhà khảo cổ học phát hiện dưới lòng đất của Khu 1A Hoàng Văn Thụ vốn là Tử Cấm Thành của Hoàng Thành Thăng Long từ thời Lý - Trần bị vùi lấp qua thời gian.
Khi Nhà nước có chủ trương khai quật các di tích lịch sử chìm dưới lòng đất, bà con cư dân 1A Hoàng Văn Thụ đã di dời về nhiều nơi khác. Khu tập thể 1A Hoàng Văn Thụ giải thể từ đây - Một cuộc ra đi không bao giờ trở lại. Trong tâm thức của mọi cư dân không tránh khỏi lưu luyến, bùi ngùi. Có thể nói, Khu tập thể 1 A như là cố hương, như là quê quán của hơn 2.000 con người thuộc nhiều thế hệ.
1A Hoàng Văn Thụ là mảnh đất “ địa linh, nhân kiệt”. Chính ở khu này, qua các thời kỳ đã có hơn 30 tướng lĩnh, hàng mấy trăm cán bộ cao cấp của Quân đội , của Nhà nước, có nhiều văn nghệ sĩ tên tuổi, nhiều trí thức sáng danh, nhiều nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu, … Đây còn là chiếc nôi, là vườn ươm đầu đời của nhiều thế hệ - Là nơi in dấu nhiều kỷ niệm sâu sắc đầy ắp tình cảm trong thời chiến và thời bao cấp khó khăn của bao lớp người, biết bao số phận.
Người 1A tỏa đi nhiều phương trời, nhiều vùng miền của đất nước, nhưng trong tình cảm luôn coi nhau như đồng hương, đồng tộc.
Theo thông lệ hằng năm đều có cuộc hội ngộ cựu cư dân 1A Hoàng Văn Thụ để thăm hỏi nhau, cùng nhau ôn lại kỷ niệm xưa - Ôn lại một thời gian khó mà ấm áp tình người. Và bao giờ cũng vậy, đều chúc tụng nhau mạnh khỏe, hạnh phúc, thành đạt trong cuộc sống.
Chúng con xin cung thỉnh!
Hôm nay được về Khu Di tích lịch sử thiêng liêng Điện Kính Thiên Hoàng thành Thăng Long, chúng con muôn vàn thành kính, đội đức anh linh, xin cung thỉnh cầu mong anh linh chư vị Minh đế, chư vị Đại vương, các bậc khai quốc công thần, các vị tiên liệt, các anh hùng liệt sỹ, các bậc tiền bối, tiền nhân, cùng các vị thần linh chứng giám và phù hộ độ trì cho toàn thể cựu cư dân 1A Hoàng Văn Thụ cùng lớp lớp con cháu được:
Gia đạo hưng long;
Sở cầu như ý, sở nguyện tòng tâm;
Mạnh khỏe, Hạnh phúc, Hanh thông;
Phương trưởng, Hiển vinh, Thành đạt;
Nhà nhà Thịnh vượng, Khang thái , An ninh!
Cung kính khấu đầu,
Chắp tay thượng bái!
Cung cúc bái !
Vạn vạn bái !
( Nguyễn Mạnh Đẩu vâng soạn & tấu trình)

CHỜ TIN CHIẾN THẮNG

NMĐ

Tối nay trên đất Mã ( 1 )
Những chiến binh Việt Nam
Trong trận cầu nghiêng ngả
Xin hãy cháy hết mình

Thủ thành Đặng Văn Lâm
Cùng bộ ba Trung vệ
Hải, Trọng, Mạnh đều thế
Khoá chặt mọi ngả vào

Trọng Hoàng cùng Văn Hậu
Vừa thủ lại vừa công
Đức Huy cùng Huy Hùng
Cặp đôi Tiền vệ trụ

Cặp Tiền vệ hộ công
Quang Hải cùng Văn Đức
Công Phượng đá hơi lùi
Anh Đức tiền đạo cắm

Mã thua ta vòng bảng
Nay quyết chí phục thù
Lại lợi thế sân nhà
Thủ tướng yêu cầu thắng ( 2 )

Trận này Mã sát, rắn
Sẽ ào ạt tấn công
Vừa trung lộ vừa biên
Căng ngang và sút thẳng

Ta kết hợp công thủ
Phòng ngự chặt sân nhà
Khi thời cơ vụt đến
Đường vượt tuyến bung ra

Cần tập trung cao độ
Không sơ sẩy phút nào
Hậu vệ chớ dâng cao
Khi quay về chẳng kịp

Bạn có thể khiêu khích
Gây ức chế quân mình
Kệ, cứ thế làm thinh
Lấy mục tiêu trên hết

Nếu ta ghi bàn trước
Kiên quyết giữ đến cùng
Nếu Mã ghi bàn trước
Ta đừng rối nhịp chung

Ngót trăm triệu con tim
Mong đội nhà chiến thắng
Thầy Park cùng chiến binh
Vì màu cờ Tổ quốc !

————
( 1 ) 19 h 30 diễn ra trận Chung kết lượt đi AFF cup tại Thủ đô Kuralampua Malaysia
( 2 ) Thủ tướng Malaysia đến thăm, yêu cấu  Đội tuyển của họ phải thắng !

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018


ANH VẪN NHỚ

( Thân tặng AHLĐ Đại tá Nguyễn Đăng Giáp )

Trên những bục cao rạng rỡ vinh quang
Anh luôn nhớ về làng quê Đông Chử
Miền đất nghèo qua bão giông nắng lửa
Cha Mẹ tảo tần nuôi dạy lớn khôn …

Anh không quên vành tay lái Trường Sơn
Vượt mọi hiểm nguy mưa bom bão đạn
Tuổi hai mươi đường Hai Mươi ra trận
Bao trang lứa ra đi nằm ở nơi nào

Dũ bụi Trường Sơn tiếp bước sang Lào
Nghĩa quốc tế đong đầy bao gian khổ
Đằng đẵng mười năm mưa chan nắng đổ
Sa Vẳn, Mường Phìn ngàn dặm chân anh 

Hết đạn bom buông tay lái chiến tranh
Người thuyền trưởng trên con thuyền Ba Sáu
Vững tay chèo qua thác ghềnh, giông bão
Cập mọi bến bờ vươn tới các đại dương 

Xiết bao cam go cuộc chiến thương trường
Lừng lững kia những công trình thế kỷ
Dám nói, dám làm, trăn trở nghĩ suy
Khắc tạc hình hài dặm dài đất nước …

Những bục cao ánh hào quang anh bước
Băng qua dặm trường quyết liệt gian nan
Đời chẳng có danh gì không có giá
Vinh quang nào cũng đổi những hy sinh !


Mỹ Đình, ngày 03 tháng 12 năm 2018
N M Đ

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

VIẾT CHO CON TRAI
NGUYỄN TRẦN QUANG


Hôm nay, 28/11 là sinh nhật của con trai Nguyễn Trần Quang.
Ngày 28/11/1975 trời rét đậm. Mẹ con sinh con lúc 4 giờ 30 phút tại Khoa sản Quân y viện 108.
Là cháu đích tôn - con đầu cháu sớm - nên cả nhà bên nội, bên ngoại mừng vô cùng khi được tin mẹ sinh con.
Ở Viện được 3 ngày, ba thuê xích lô chở hai mẹ con từ số 1 Trần Hưng Đạo về nhà ông bà ngoại ở 30 Lý Nam Đế. Khi về đến cổng 30, chú vệ binh gác cổng không cho người lái xích lô vào thành. Ba phải ngồi lên đạp xe xích lô đưa hai mẹ con vào nhà - từ cổng vào nhà khoảng gần 300 mét. Buổi chiều cậu Trần Hùng, năm đó 25 tuổi, đi làm ở Viện Kỹ thuật quân sự về vừa cất xe, chạy vào xem cháu. Nhìn thấy con còn đỏ hon hỏn, cậu không dám bế.
Ba ngày sau, ba mẹ thống nhất với nhau tranh thủ lúc ông bà ngoại đang đi công tác ở miền Nam, cả nhà mình thu xếp dọn về nhà mới được phân ở dãy X4 khu Tập thể gia đình Quân nhân 1A Hoàng Văn Thụ. Quyết định phân nhà do Thủ trưởng Tổng cục Kỹ thuật - nơi mẹ con công tác - đã ký trước đó mấy tháng. Nhưng ba mẹ chưa thực hiện. Việc ra khỏi nhà ông ngoại lúc bấy giờ không phải do ông bà ngoại không cho ở chung. Thực chất, hồi đó với tình cảm rất muốn con cháu ở chung và nhà còn chỗ bố trí, trong khi nhiều cán bộ khác chưa có nhà, nên ông bà chưa đồng ý cho ba mẹ ra ở riêng.
Đưa con về 1A, với 15 m2 nhà cấp 4, trống trếnh đồ đạc, mọi thứ sinh hoạt bếp nấu, bể nước, WC đều dùng chung,…Tuy thế, ba mẹ phấn khởi vô cùng.
Mùa Đông năm 1975 trời rét lắm. Một hôm chú Nguyễn Minh Thông - con ông Cát em ruột ông nội con - đang học Trung cấp Luyện kim ở Thái Nguyên về thăm. Ba và chú Thông phải đạp xe lai nhau ra phố Hàng Chiếu ( cạnh chợ Đồng Xuân ) mua than củi về quạt cho mẹ và con sưởi.
Con ạ ! Vậy là con đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người - điều mà người xưa tổng kết “ Tứ thập bất như hoặc” ( Nghĩa là: 40 tuổi là có chính kiến trước mọi điều - không hoặc là thế này, hoặc là thế khác nữa ). Năm ba tròn 40 tuổi, ba có làm bài thơ khá dài. Trong đó 2 câu cuối là : “ Hãy lấy tuổi 40 làm điểm tựa cuộc đời / Dồn sức, căng buồm, góp gió, vượt trùng khơi”.
Thấm thoắt thoi đưa, theo qui luật nghiệt ngã của tạo hóa, ông bà nội, ông bà ngoại, chú Thông, cậu Hùng, bác Tần đã là người thiên cổ. Ba mẹ đều đã sang tuổi “ xưa nay hiếm “ - tuổi già sức yếu là điều tất yếu, không loại trừ ai.
Ba mẹ mừng với sự trưởng thành của con; đồng thời cũng không vui vì những điều con chưa làm được.
Các cháu Nguyễn Quang Minh & Nguyễn Phúc Hưng đang từng ngày khôn lớn - Đây là niềm vui, niềm hạnh phúc nhất của ông bà.
Nhân Sinh nhật của con trai, Ba Mẹ chúc con khỏe mạnh, hạnh phúc và thành đạt !
Như mọi bậc sinh thành, điều khao khát của ba mẹ là: Con mãi mãi là người con có hiếu, là người trụ cột của gia đình và là một cán bộ vừa tốt, vừa giỏi ở cơ quan, đơn vị.
Phương châm xử thế trong cuộc sống của ba muốn truyền dạy cho con là : “ Hãy luôn luôn tận tình với mọi người và hết mình với công việc ”.
Ba tâm niệm câu nói của người xưa: “Hậu phúc khán tử tôn” ( Nghĩa là : Niềm hạnh phúc sau cùng của người già là được nhìn thấy sự thành đạt của con cháu).
Điều đó không bao giờ sai đối với bất cứ ai !
NẾU

N M Đ 

Đừng bao giờ dùng nếu
Về phận số con người
Cũng đừng dùng chữ đó
Với lịch sử, ai ơi !

Ác Si Mét từng nói
Nếu cho tôi bệ tỳ
Dùng cánh tay đòn lực
Sẽ bẩy trái đất đi !

Nếu thực ra vô nghĩa
Khi mọi sự an bài
Chỉ cơ duyên kỳ ngộ
Giữa dòng đời đầy vơi !

28/11/2018
——
Đây là họa lại bài NẾU của Nhà báo, Nhà thơ Trần Mai Hưởng :
“Nếu em không sợ hãi
Dám đối mặt chính mình
Nếu anh không tự ái
Đừng vội vàng quay lưng

Mọi chuyện có thể khác
Giữa vòng xoay cuộc đời
Nhưng đôi khi chữ NẾU
Dài hơn một kiếp người !”
NHỚ THUỞ CHĂN BÒ


( Thân tặng GS.TS Hoàng Hoa - nhân thấy tấm ảnh trong chuyến anh về quê Hội khóa 45 năm Trường Phổ thông Cấp 3 Nghi Lộc )

N M Đ

Giáo sư nhớ thuở xưa
Có bảy năm chăn bò
Biết bao nhiêu bạn quý
Gắn liền cùng tuổi thơ

Giữa ngày đông buốt giá
Trưa hè nắng chói chang
Trên lưng bò em cưỡi
Thêm cái áo tơi quàng

Bạn chăn bò chung thủy
Chia nhau củ khoai lang
Cùng xuống đìa bắt dam ( cua đồng )
Nướng ăn ngon đáo để

Chuyện trên trời dưới bể
Đều kể cho nhau nghe
Chầu tầm quất hả hê
Giữa cánh đồng bát ngát !

Ai lớn lên quê đâu
Từng chăn bò một thuở
Lớn lên chẳng gặp nhau
Nhớ bạn hiền xưa cũ

Minh tổ Chu Nguyên Chương
Chăn dê từ thuở bé
Ở ta Đinh Hoàng đế
Cũng từng đi chăn trâu

Cùng bè bạn cờ lau
Giữa cánh đồng tập trận

Bao Anh hùng, Tướng lĩnh
Nhà Khoa học tài danh
Thuở nhỏ trên quê mình
Đều chăn bò, cắt cỏ ...

Nói ra không kể khổ
Mà ôn chuyện xa xưa
Dẫu nghèo đói sớm trưa
Vẫn miệt mài con chữ

Niềm tự hào một thuở
Bạn chăn bò đàng hoàng
Ngẩng cao đầu nghĩa cử
Giữa dòng đời mênh mang !

Mỹ Đình, 30/11/2018

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2018


                                           DANH & THỰC



Tối ngày 14 tháng 11 năm 2018, đang ở thành phố Hồ Chí Minh khi xem truyền hình, tôi thấy xuất hiện Đại tá AHLĐ Nguyễn Đăng Giáp với gương mặt rạng ngời, ánh mắt cương nghị, bước đi đĩnh đạc, tự tin lên bục cao nhận Giải thưởng Doanh nhân Thế giới ( The Bizz ) tại Hồng Kông. Tôi thật vui mừng xen lẫn niềm tự hào vinh dự về anh. Lập tức, tôi đăng bài lên Facebook nói lên cảm xúc của mình kèm theo 2 câu thơ tặng anh Nguyễn Đăng Giáp :  “ Chẳng có danh gì không có giá / Vinh quang nào cũng đổi những hy sinh ” .

Nhiều năm nay, viết về Nguyễn Đăng Giáp, các chính khách, tướng lĩnh và nhiều nhà thơ, nhà văn, nhà báo, nhạc sỹ và các nhà nghiên cứu đã tốn khá nhiều giấy mực để ngợi ca, trân trọng, chúc mừng. Và bản thân Nguyễn Đăng Giáp cũng đã có nhiều bài thơ “ tự sự “ để đời rất xuất sắc - Trong đó, có nhiều bài thơ đã được các nhạc sỹ có tên tuổi phổ nhạc rất hay, được các ca sỹ sáng danh trình bày đượm chất trữ tình và hào sảng, tráng ca.  Có thể nói, trong số các Anh hùng và các Doanh nhân thời hiện đại hiếm có người được như thế.

Với tôi, trước đây, khi Nguyễn Đăng Giáp được Nhà nước phong tặng Danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ Đổi mới, tôi đã viết một bài khá dài với tiêu đề “ Xứng danh Anh hùng “. Sau khi nêu lên những công lao thành tích đặc biệt xuất sắc của Nguyễn Đăng Giáp, tôi đã có sự đánh giá khái quát về anh : một con người hội tụ với 3 tố chất: thông minh, quyết đoán,  nghĩa tình. Đã qua mấy năm, trong đời sống xã hội có nhiều điều thay đổi, bảng giá xã hội ít nhiều có sự biến thiên. Nhưng nay đọc lại bài viết đó, tự tôi thấy sự khái quát của mình vẫn hoàn toàn đúng. Chắc chắn rằng, các tố chất đó trong con người Nguyễn Đăng Giáp là không hề thay đổi.

Nay, trước một vinh quang mới của Nguyễn Đăng Giáp, tôi ngẫm thấy: Sở dĩ giành được những Danh hiệu cao quý, khẳng định được vị thế, “ thương hiệu” của mình trong sự nghiệp và trong cuộc sống, thì có thể nói: Trong quan hệ xã hội, quan hệ công tác - nói cách khác là trong lẽ sống, điệu sống của mình - cốt cách bản ngã Nguyễn Đăng Giáp toát lên phẩm giá một con người vừa có Ân, vừa có Uy, vừa có Tín. Tùy theo mối quan hệ cụ thể, trên từng góc độ và phương diện xem xét, mọi người đều có thể nhận thấy Ân - Uy - Tín ở Nguyễn Đăng Giáp.

Với Nguyễn Đăng Giáp, Ân - Uy -  Tín vừa là mục tiêu kết quả, lại vừa là động lực, phương tiện, cứu cánh để tạo nên con người anh.
Bởi thế, có thể khẳng định : Ở Nguyễn Đăng Giáp danh và thực là một sự thống nhất !


Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018

SÁCH MỚI :
NGUYỄN MẠNH ĐẨU - TÁC PHẨM

Chiều nay, 16/11/2017, tôi thật mừng khi nhận được cuốn sách mới do Nhà xuất bản Hội Nhà văn xuất bản. Sách dày ngót 1.000 trang, khổ lớn (16 x 24).

Nói là sách mới vì mới in ra lò, còn thơm mùi mực. Nhưng thực ra, chẳng qua đó là “bình mới, rượu cũ”. Bởi toàn bộ nội dung - với nhiều thể loại - là sự tập hợp từ các cuốn sách đã xuất bản từ mấy năm nay nhằm lưu lại một cách hệ thống.
Đây là kết quả cảm hứng và là niềm vui tinh thần của tôi sau khi nghỉ hưu.
Tôi không phải là người chuyên nghiệp viết văn. Và khi cầm bút tôi không hề có ý nghĩ thử sức hay thi thố tài năng văn chương, càng không hề để đánh bóng tên tuổi mình. Với tôi, đơn giản chỉ là vì tôi muốn nâng niu trân trọng lưu giữ lại những kỷ niệm không thể nào quên lãng, không thể nào mất mát trong cuộc đời mình - Đặc biệt là, những hồi ức về gia đình, dòng tộc, quê hương và một thời binh lửa của lớp lứa chúng tôi.
Tôi tả lại, kể lại và suy ngẫm, sẻ chia những trang đời đầy ắp kỷ niệm. Động lực đưa tôi trải lòng trên từng trang giấy là sự tri ân cha mẹ - người sinh thành dưỡng dục; nhớ ơn các thủ trưởng, các bậc đàn anh và các đồng đội chí tình, chí nghĩa - những người đã dìu dắt, chia ngọt sẻ bùi và cùng tôi vượt qua muôn vàn gian khổ hy sinh trong cuộc chiến, mà đến nay nhiều người không còn nữa.
Trên từng con chữ tôi còn muốn nhắn gửi tới thế hệ con cháu của mình rằng đã có một thời oanh liệt, đáng tự hào như thế trong cuộc đời của các bậc cha ông.
Đó là những điều cần được trân trọng giữ gìn trong cuộc sống đầy biến động của hôm nay.
Đồng thời, tôi cố gắng phác dựng lên hình ảnh kính quý, thân thương của những con người - từ bậc danh nhân, tướng lĩnh đến những người dân bình dị - Đó là những mẫu người tôi trân quý, noi gương trên từng phương diện.
Dĩ nhiên, với khả năng rất hạn chế của mình, quả thực với tôi nhiều điều là “lực bất tòng tâm”.
Xin trình với bà con bạn bè !