Truyện
ngắn ĐỒNG
ĐỘI CŨ
Kỳ lương tháng
còm cõi không đủ lấp kín những nhu cầu tối thiểu trong sinh hoạt của gia đình. Mới nhận lương được
mấy ngày, đã nhẵn túi. Bao nhiêu thứ cần trang trải. Đắn đo cân nhắc mãi, sau khi bàn với vợ là Lê, Quang đành phải quyết định xách
chiếc xe đạp Phượng Hoàng cũ - vật đáng giá nhất còn lại trong nhà - ra Chợ Trời để bán. Thôi thì, trong lúc túng thiếu,
bán đi mua chiếc xe khác kém hơn, đi tạm, bớt được ít tiền, giật gấu vá vai, chống đỡ
qua ngày.
Hôm đó là Chủ nhật, Long - em ruột Quang, đang học ở một Trường Công nhân Kỹ thuật ở tận Phú Thọ cách hơn trăm cây số, về chơi. Thế là, từ sáng sớm, ăn vội bát mì sợi "không người lái", uống mấy ngụm nước lọc, hai em em đèo nhau lên Chợ Trời.
Hôm đó là Chủ nhật, Long - em ruột Quang, đang học ở một Trường Công nhân Kỹ thuật ở tận Phú Thọ cách hơn trăm cây số, về chơi. Thế là, từ sáng sớm, ăn vội bát mì sợi "không người lái", uống mấy ngụm nước lọc, hai em em đèo nhau lên Chợ Trời.
Có người nói,
muốn biết trình độ văn minh, điều kiện kinh tế, chất lượng cuộc sống của một
vùng quê trong một thời kỳ cụ thể, thì tốt nhất là đến quan sát hai nơi: Chợ và nghĩa trang. Điều đó không bao giờ sai.
Chợ Trời - đúng như tên gọi của nó - họp ngoài trời, suốt ngày người tấp nập trên mấy dãy phố, buôn bán thượng vàng hạ cám, đủ loại.
Chợ Trời - đúng như tên gọi của nó - họp ngoài trời, suốt ngày người tấp nập trên mấy dãy phố, buôn bán thượng vàng hạ cám, đủ loại.