Menu ngang

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Đừng để một tin 'thâm cung bí sử' cũng gây rúng động

-"Nếu không chủ động cung cấp trước thì mặt trận thông tin chính thống sẽ bị bỏ trống. Có khoảng trống thì dân chúng phải nghe ngóng, suy đoán, đồn thổi. Thông tin vỉa hè, mạng xã hội có cơ hội lên ngôi. Các thế lực chống đối cũng nhân đó mà ùa vào tuyên truyền, lũng đoạn thông tin", GS, Viện sĩ Trần Ngọc Thêm, Ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương chia sẻ.
Không có thông tin, dân phải suy đoán
Mới đây, Thủ tướng Chính phủ đã có phát biểu đáng chú ý về việc phải chủ động đưa thông tin  chính xác, định hướng cho tốt trước các luồng dư luận trên mạng xã hội. Là nhà khoa học xã hội, ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương, ông đón nhận thông điệp này thế nào?
Chỉ đạo của Thủ tướng về việc đổi mới cách cung cấp thông tin là việc làm rất cần thiết, không thể muộn hơn. 
Việc này đáng lẽ phải làm từ lâu lắm rồi.
Mạng xã hội, thông tin minh bạch, thông tin kịp thời, kiểm duyệt
GS. TSKH, Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học Nga, ông Trần Ngọc Thêm.
Có hai tiêu chí để xác định giá trị thông tin. Thứ nhất là thông tin đúng, thứ hai là kịp thời.
Cách ứng xử của chúng ta với thông tin từ trước vẫn chịu  chi phối bởi hai yếu tố đó là ảnh hưởng của văn hóa làng xã và tư duy xã hội thời bao cấp.
Văn hóa làng xã là văn hóa dựa trên quan hệ tình cảm trong phạm vi một cộng đồng xã hội khép kín, luôn cố gắng quan hệ tốt với nhau để hỗ trợ, nhờ vả nhau. Đó là thứ văn hóa âm tính, chủ quan. Từ đó dẫn đến lối ứng xử “Tốt đẹp phô ra, xấu xa che lại”, với chủ trương “Không vạch áo cho người xem lưng” cái gì sai thì “Đóng cửa bảo nhau”, v.v.
Truyền thống văn hóa ấy tạo ra thói quen thông tin thiếu trung thực. Nói khác đi, không phải là đúng sự thật hay không mà là “thông tin tốt hay xấu”, “thông tin có lợi hay không”.
Thời bao cấp, chúng ta từng cấm dân “nghe đài địch”, ấy vậy mà không cấm được hoàn toàn. Nhiều người vẫn thức đêm chờ đến giờ để dò tìm sóng với âm lượng vừa đủ nghe.
Thời bao cấp đã qua, thế giới đã trở nên phẳng từ lâu, do vậy cách quản lý xã hội kiểu cũ không còn phù hợp. Nhà quản lý không thể tiếp tục muốn nắm độc quyền thông tin. Đó là cách vận hành phụ thuộc vào ý chí chủ quan. Hệ quả là thiếu dân chủ và tác dụng ngược là khiến cho xã hội vận hành không bình thường.
Trong khi đó, quyền được thông tin là một trong những quyền cơ bản của con người, được ghi nhận trong Tuyên ngôn thế giới về quyền con người năm 1948 và trong Điều 69 của Hiến pháp nước ta năm 1992.
Vậy chúng ta đã từng bước có sự điều chỉnh ra sao thưa ông?
Trong thế giới phẳng, thông tin lan tràn như hiện nay thì cách quản lý kiểu xin - cho không còn phù hợp. Nếu không chủ động cung cấp trước thì mặt trận thông tin chính thống sẽ bị bỏ trống. Có khoảng trống thì dân chúng phải nghe ngóng, suy đoán, đồn thổi. Thông tin vỉa hè, mạng xã hội có cơ hội lên ngôi. Các thế lực chống đối cũng nhân đó mà ùa vào tuyên truyền, lũng đoạn thông tin. Rất tai hại.
Không nên tái diễn tình trạng cứ đến lúc mọi người đồn thổi ầm ĩ lên rồi, báo chí chính thống mới đưa tin. Kết quả là nhiều khi chuyện không có gì đáng phải giấu giếm mà kết cục mọi thứ trở nên rối loạn không đáng.
Lực lượng báo chí rất hùng hậu, rất đông đảo chưa phát huy được vai trò và sức mạnh đặc thù. 
Chỉ đạo của Thủ tướng có nói cái ý đó. Tức là, đừng để rơi vào thế lúng túng, cái gì cũng đánh giá là “nhạy cảm”, cũng gán cho chữ “mật” càng chỉ khiến cho chúng ta bất lực trước sự bùng phát mạnh mẽ, khuynh đảo mặt trận thông tin của các mạng xã hội…
Hiện nay giới báo chí rất dè chừng khái niệm “nhạy cảm”, dù khái niệm này không nằm trong bất cứ văn bản pháp quy nào. Là nhà khoa học xã hội, xin GS cho biết khái niệm “nhạy cảm” từ đâu ra và vì sao nó có thể đi trên pháp luật như vậy?
Khởi đầu, “nhạy cảm” chỉ là khái niệm chỉ mức độ dễ phát sinh cảm xúc mạnh của các bộ phận trên cơ thể (vùng nhạy cảm), từ này dần dần được chuyển sang chỉ những khái niệm mang tính tinh thần nhiều hơn như “tâm hồn nhạy cảm”, và cuối cùng, như ta thấy, nó được dùng để chỉ tất cả những gì mà người ta muốn… tránh né.
Phải chăng đây là dấu hiệu của sự tùy tiện. Chúng ta đã biết một thực trạng rất phổ biến trong quản lý xã hội là cái gì không quản được thì “cấm”. Cấm cho an toàn. Lý do dễ nhất là vin vào từ “nhạy cảm”.
Thế nào là “nhạy cảm”? Chẳng có luật lệ nào định nghĩa thế nào là “nhạy cảm” cả. Khái niệm “nhạy cảm” là một sản phẩm rất điển hình của nền văn hóa nông nghiệp âm tính trọng tình của chúng ta. Rất mơ hồ, rất chung chung, hiểu sao cũng được. Một khi đã mơ hồ, không rõ ràng thì đó chính là mảnh đất tốt nhất cho những suy diễn, phán đoán. Không có đủ thông tin nên không có gì làm chuẩn mực, đúng sai không phân định được rạch ròi… Những khái niệm kiểu như thế này cần phải xóa bỏ vĩnh viễn.
Không còn chỗ cho tin vỉa hè
Thông điệp vừa rồi của Thủ tướng cũng đã xác định rõ ràng yêu cầu chủ động thông tin, đặc biệt quan tâm đến hiệu ứng của mạng xã hội. Theo GS, đi vào cụ thể, nên lưu ý những giải pháp nào?
Phải lấy nguyên tắc minh bạch, công khai làm đầu. Thông tin phải đúng sự thật và kịp thời. Xem việc cung cấp thông tin đúng sự thật và kịp thời cho dân là nhiệm vụ, trách nhiệm chứ không phải là đặc quyền “ban phát”.
Mạng xã hội, thông tin minh bạch, thông tin kịp thời, kiểm duyệt

Tư duy quản lý phải thay đổi tận gốc rễ. Cách quản lý kiểu “ban phát” là không hiệu quả nếu không nói là phản tác dụng.
Đừng để như vừa qua, đó là chỉ cần xuất hiện một thông tin giật gân mang tính “thâm cung bí sử” trên một vài mạng xã hội là làm cho dư luận rúng động.
Họa hoằn lắm có cơ quan quản lý chính thức lên tiếng thì cũng đã muộn, người đọc đâu còn tin nữa. Chính cái sai lầm trong tư duy quản lý đã gây ra tai hại đó, chẳng khác gì ta tự trói chân trói tay, mặc cho đối thủ tha hồ tung hoành.
Quan trọng hơn là sự minh bạch sẽ có thúc đẩy xã hội đi lên. Thay đổi sẽ đến từ nhà quản lý các cấp. Không ai còn có thể ỷ vào chủ trương chung là “Không vạch áo cho người xem lưng” vì mọi chuyện đúng - sai đều phải công khai cho nhân dân biết.Tôi tin khi chúng ta thay đổi, tôn trọng nguyên tắc, quy luật của thông tin thì tình hình sẽ khác. Khi xảy ra sự cố nào đó, cần cung cấp thông tin đúng sự thật và kịp thời ngay lập tức. Khi đó sẽ không còn chỗ cho các thông tin “vỉa hè”, thông tin đơm đặt, thông tin mờ mờ ảo ảo vừa có đúng có sai tha hồ hoành hành, chi phối.
Tôn trọng sự thật, thông tin khách quan còn giúp cho quản lý Nhà nước tránh cách làm tùy tiện, chủ quan. Báo cáo lúc nào cũng thổi phồng kết quả, che dấu cái sai, thất bại.
Người dân và xã hội được thông tin đầy đủ, chính xác sẽ hiểu rõ những chủ trương, chính sách, việc làm của các cấp chính quyền. Phải hiểu rõ thì họ mới tin tưởng, đồng hành, ủng hộ.
Tôn trọng sự thật, thông tin khách quan và kịp thời còn giúp cho mọi thứ trở về đúng chức năng của nó. Một khi báo chí chính thống luôn thông tin khách quan và kịp thời rồi thì các mạng xã hội, facebook sẽ không còn làm nhiệm vụ thông tin xã hội nữa mà trở về đúng chức năng của mình là thúc đẩy sự liên kết xã hội, tìm kiếm bạn bè, tạo lập quan hệ phục vụ các sở thích cá nhân, những mối quan tâm của các nhóm xã hội.
Xin hỏi thêm ông, thông tin báo chí và tự do báo chí có quan hệ hệ chặt chẽ với nhau song chúng ta phải có tiêu chí như thế nào để xác định “lằn ranh” để không đi từ thái cực này qua thái cực khác? Ví dụ gần đây nhất là câu chuyện tờ báo châm biếm của Pháp Charlie Hebdo?
Phải phân biệt thông tin phục vụ nhu cầu cuộc sống với việc buôn dưa lê, xoi mói, can thiệp chuyện người khác. Thông tin là để phục vụ những nhu cầu cần thiết, chính đáng của người dân. Đó là quyền được biết về những gì đang diễn ra có liên quan đến đời sống vật chất, tinh thần của mình.
Nói cách khác là người dân phải biết họ đang sống trong môi trường như thế nào, xung quanh đang diễn ra những gì. Khi có dịch sởi xảy ra họ cần được biết để chuẩn bị, để đề phòng chứ không phải vì “nhạy cảm” mà giấu giếm như vừa qua.
Những thông tin về bí mật quốc gia thì tất nhiên cần phải giữ. Nhưng bí mật quốc gia cũng cần phải có quy định và danh mục cụ thể và phải tuân thủ đàng hoàng. Những thông tin liên quan đến cuộc sống mà không nằm trong danh mục đó phải cung cấp công khai cho dân chúng.
Quyền được thông tin là được biết những gì cần cho cuộc sống của mình. Tự do báo chí là trình bày ý kiến của mình về những vấn đề có liên quan đến mình với điều kiện phải tôn trọng người khác, nền văn hóa khác, quốc gia khác chứ không phải là tự do muốn nói gì thì nói.
Không ai được phép tự cho mình quyền nhân danh tự do để xúc phạm người khác, nền văn hóa khác, tôn giáo khác. Đó chính là chỗ nhầm lẫn của những người chủ trương tạp chí Charlie Hebdo. Không phải ngẫu nhiên mà sau khi bình tĩnh lại, đã có 42% người Pháp phản đối việc Charlie Hebdo in tranh biếm họa nhà tiên tri Muhammad.
Còn phải phân biệt thông tin chính với thông tin phụ. Thông tin đúng sự thật còn đòi hỏi phải đúng với thực tế cả về mức độ chính/ phụ của nó nữa. Cách quản lý cũ về thông tin gây phản tác dụng ở nhiều mặt. Một mặt, nó đôi khi che chắn, không cho công bố những thông tin cần thiết. Mặt khác, nó lại để cho những thông tin lá cải, tầm thường lan tràn. Thông tin về dịch sởi thì người dân không được biết, trong khi thông tin bịa đặt về người mẫu nào giàu có thế nào, ca sĩ nào có bao nhiêu chiếc áo, đôi giày, cặp bồ với ai… thì lại tràn lan. Đây là điều cần khắc phục và chấm dứt.
  • Duy Chiến

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Những lời nói nổi tiếng lịch sử

Tác giả: Nguyễn Tất Thịnh
.
Tôi từ thiếu thời luôn luôn ngưỡng mộ những vĩ nhân trong lịch sử nhân loại, mới mong học hỏi được chút gì từ họ ! Trong bài viết này tôi khảo cứu lịch sử, vắn tắt về từng nhân vật, rồi dựa vào sự việc có thật để viết về họ, dưới dạng những lời nói bất hủ ( như mọi người có thể được biết dưới dạng này dạng khác ). Tôi tự được sáng ra tư tưởng khi viết những lời nói đó theo cách cảm của riêng mình…
———-
Khuất Nguyên: (340 TCN – 278 TCN) Ông là người trong hoàng tộc nước Sở, làm chức Tả Đồ cho Sở Hoài Vương. Ông học rộng, giỏi về chính trị, lại có tài văn chương. Ông liên chính hết mình vì nước vì dân. Nhưng nhiều quan lại hủ bại cùng ganh ghét, tìm cách hãm hại. Vua Sở nghe lời gièm pha nên cũng ghẻ lạnh ông.
Ông âu sầu, ưu tư viết thiên Ly Tao để tả nỗi buồn phiền đó .Ngoài ra có nhiều sáng tác thơ khác như Sở từ, Thiên Vấn (Hỏi trời).v.v. Ông thất chí, tự cho mình là người trong sống trong thời đục, suốt ngày ca hát như người điên, làm bài phú “Hoài Sa” rồi ôm một phiến đá, gieo mình xuống sông Mịch La tự tử.Trước đó gặp người đánh cá trên sông Tương khuyên ông rằng : các quan lại say sao không nhai bã rượu cho mọi người cùng tỉnh. Đời đục nhưng đang chảy thế, sao không hòa vào để dâng sóng lên cao ?
Dưới đây là lời ông trả lời người lái đò:
Ta cảm tấm lòng của ông hiểu đời, lại như thương Ta hơn thế mà buông lời khuyên chân thành và có lý. Nhưng ta làm như ông nói thì Ta không còn là chính mình nữa. Tuy cùng nhai bã rượu thì có thể khiến cho bọn họ chút thay đổi đỡ say hơn mà giảm càn quấy. Hòa vào sông đời cũng làm chút dâng sóng cao hơn….
Nhưng sức ta được bao nhiêu, nổi mấy lần như thế, có chấm dứt được những trận say triền miên khi còn những kẻ như thế ngày ngày vẫn hưởng lạc trong tiệc rượu của nhau ? Liệu Ta dâng được tí sóng thì đâu có làm nó bớt đục mà chuyển dòng được đến nơi hữu ích ? Chẳng qua chỉ là sự thỏa hiệp nửa vời đó ru ? Rồi cùng bọn họ như thế Ta bị mờ đi chân đạo , giảm yếu đi về chính Đức thì cố tiếp giữ mình cũng đá là khó, nói gì đến cải hóa hay hơn ?
Bọn chúng lại hò nhau rằng làm tha hóa được đến cả Khuất Nguyên Ta, rồi sau có điều gì chúng không thể dám làm lụn bại ? Dân chúng lầm than đói nghèo há có thể mong được cứu bằng những trận rượu mà ta cùng nhai bã rượu ? Xã tắc lâm nguy há Ta có thể với cái đầu và trái tim máu đã bị nhạt đi bởi bã rượu, lại bẻ lái chí hướng được cho lũ bọn họ đang cuồng lên bởi rượu dâng sóng quốc sĩ được lên cao ư ?
Chi bằng ta quyết tìm đến cái chết để ít nhất Vua cũng nhận ra một điều : lũ quan lại hủ bại đó có thể giem pha, vô hiệu, hại chết được cả được người như Ta đây, thì sẽ giật mình rằng: chúng có thể thêm một bước nữa hoặc đưa Vua dấn sâu hơn vào rượu và bã, đẩy Vua cao hơn sóng sông một chút nhưng chỉ cùng như chúng mà thôi, hoặc không thế cũng khiến Vua cũng ắt có ngày như Ta. Mong Ngài bừng tỉnh trước khi như thế !
Abraham Lincoln : (1809 – 1865), là Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ từ tháng 3 năm 1861 cho đến khi bị ám sát vào tháng 4 năm 1865. Lincoln thành công trong nỗ lực lãnh đạo đất nước vượt qua cuộc khủng hoảng hiến pháp, quân sự, và đạo đức – cuộc Nội chiến Mỹ – duy trì chính quyền Liên bang, đồng thời chấm dứt chế độ nô lệ, và hiện đại hóa nền kinh tế, tài chính của đất nước.
Bày tỏ lập trường chống đối chế độ nô lệ tại Hoa Kỳ qua những bài diễn văn và các cuộc tranh luận trong chiến dịch tranh cử, Lincoln nhận được sự đề cử của Đảng Cộng hòa ra tranh cử Tổng thống năm 1860. Năm 1861, Lincoln công bố Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ và vận động thông qua Tu chính án thứ Mười ba nhằm bãi bỏ chế độ nô lệ.
Dưới đây ông nói với các nghị sĩ Lưỡng viện Mĩ
Thưa các quý Ngài của Lưỡng Viện ! Các ông cố tình xỉ nhục và gây gổ với tôi hòng muốn giữ lại chế độ nô lệ theo cách và quyền lợi của riêng mình ư ? Như thế chính là các ông đã tấn công vào lẽ của Tạo Hóa, rằng mọi sự sống sinh ra đều được có chỗ cho nó sinh tồn và phát triển, mọi con người sinh ra đều có quyền tự quyết định về số phận của chính họ và lựa chọn cách mà họ mưu cầu sống, khi không xâm phạm đến những quyền tương tự của người khác !
Các ông muốn giữ lại chế độ mà chỉ giới các ông có được đặc quyền hơn cả khái niệm Con Người ! Nếu được thỏa mãn như thế thì chính đến cả những người da trắng cũng dần phải làm nô lệ cho những người da trắng có ưu thế hơn họ nhờ những lý do không thuộc giá trị của bản thân !
Các ông quen hành xử với người khác như công cụ thì đích sống của các ông ắt hẳn không thể là Thiên Đàng như hằng nguyện cầu, vì nơi đó không tồn tại nhũng điều như các ông đang muốn ! Như thế thì ngay ở đây thôi, chính trong đội ngũ của mình, các ông cũng đang cố khiến nhau làm công cụ của cá nhân tham lam và vị kỷ !
Các ông không thể coi người da đen bình đẳng với mình chỉ vì màu da của họ, trong khi vẫn mượn màu đen của bộ Comple hòng tôn thêm nước da trắng, nhưng kỳ thực các ông sẽ thù ghét tất cả các màu sắc khác còn lại. Như thế các ông yêu làm sao yêu nổi màu đỏ trên quốc Kỳ của Nước Mĩ, đã nhuốm máu cùng màu đỏ của mọi chủng tộc để xây dựng nên và bảo vệ nó !
Các ông không công nhận được sự công bằng có thể giành cho những người màu da khác thì các ông chỉ có thể sở hữu được những biện pháp tàn độc và bất chấp nhất để giữ đặc quyền, nhưng không bao giờ chạm được đến tinh thần cao cả, như thế dù là da trắng đi nữa cũng chỉ có thể làm bạn với Quỷ dữ : chúng luôn muốn làm tối đen cả Thế giới này !

Napoléon Bonaparte ( 1769 – 1821) là một nhà quân sự và nhà chính trị kiệt xuất người Pháp trong và sau cuộc cách mạng Pháp cũng như các cuộc chiến tranh liên quan ở châu Âu. Bộ luật Napoléon, đã có những ảnh hưởng lớn lên nhiều bộ luật dân sự trên toàn thế giới, nhưng ông được nhớ đến nhất bởi vai trò của mình trong các cuộc chiến tranh mà Pháp phải đương đầu với hàng loạt liên minh châu Âu.
Và đã thiết lập quyền bá chủ trên phần lớn lục địa này, truyền bá những lý tưởng của cách mạng Pháp, củng cố nền đế chế làm phục hồi những nét của chế độ cũ Pháp (Ancien Régime). Nhờ thắng lợi trong những cuộc chiến này, thường là chống lại đối phương có ưu thế về quân số, ông được coi là một trong những nhà quân sự vĩ đại nhất mọi thời đại, và các chiến dịch của Napoléon được nghiên cứu tại các học viện quân sự trên khắp thế giới.
Năm 1813, Liên minh thứ sáu đã đánh bại quân đội của ông tại Leipzig, rồi xâm lược Pháp, buộc Napoléon phải thoái vị và đi đày đến đảo Elba. Chưa đầy một năm sau, ông trở lại nắm quyền, nhưng đã bị đánh bại trong trận Waterloo vào tháng 6 năm 1815. Phải trải qua sáu năm cuối cùng của cuộc đời trong sự giam cầm của người Anh trên đảo Saint Helena.
Dưới đây là lời ông nói với Vua nước Phổ, sau khi đã chiến thắng họ.
Thưa Ngài, hãy giữ tư cách của Hoàng Đế nước mình, dù quân đội Phổ đã thua trận. Ta không hào hứng gì, chẳng chút vinh dự, cũng như thấy chiến quả của đội quân Hùng mạnh của nước Pháp vĩ đại sẽ chẳng còn chút giá trị mấy, khi Ta phải miễn cưỡng kí những điều khoản với một kẻ đối diện tầm thường, suy nhược tâm trí vì sợ hãi đến mức đánh mất hết cả phẩm chất của Hoàng Đế – người trong mọi hoàn cảnh phải tỏ ra xứng đáng với danh tước tuyệt đỉnh, còn là bậc chí tôn với dân nước mình !
Ta thắng trận, nhưng không tấn công vào Vương vị của Ngài, không dày xéo lên tinh thần tự tôn của dân chúng nước Ngài, và bảo vệ sự những bậc thang giá trị của đẳng cấp ! Ta không muốn nghĩ dân nước Ngài nghĩ rằng do Vương triều Phổ do bị o ép, bị tước mất hết danh dự, bị coi thường phẩm giá nên buộc phải chấp nhận những điều kiện Ta đưa ra, mà phải thừa hành thực thi những điều kiện đó với Ta và nước Pháp bởi một Nhà nước Chính danh.
Ta muốn đất nước này tồn tại như một quốc gia thịnh vượng, thuộc Pháp với ý thức cao nhất ! Ta không muốn thuộc về mình những vùng đất sơ xác, nhưng người dân cùng khổ, với những hạng quan lại kém cỏi chỉ biết tuân phục trong sự sợ hãi và thui chột. Xin Ngài hãy kiêu hãnh đứng lên và đi sau tôi duyệt đội danh dự trước bàn dân thiên hạ. Nào ! Hãy khẩn trương và tuân thủ như người lính của tôi !
Vladimir Ilyich Lenin ( sinh ngày 22 tháng 4 năm 1870, mất ngày 21 tháng 1 năm 1924 ) –Quê gốc là làng Gorki, Simbirsk, nay là Ulyanovsk. Ông là người tổ chức Đảng Cộng sản Liên Xô, lãnh tụ của phong trào cách mạng vô sản Nga, phát triển học thuyết của Karl Marx(1818 – 1883) và Friedrich Engels và hiện thực bằng việc thành lập nước Nga Xô Viết. Ông được coi là một trong 100 nhân vật có ảnh hưởng nhất đến lịch sử thế giới. Thi hài Ông được lưu giữ trong lăng Lênin trên Quảng trường Đỏ, Moskva.
Ông nói trước việc nhiểu ủy viên trung ương Đảng Bonsevich có phản ứng : Tại sao lại không được hưởng ưu đãi tốt hơn, trong khi phải ưu tiên cao cho các chuyên gia kĩ thuật nước ngoài
Các đồng chí có công lao to lớn với Đảng của chúng ta, nhưng bây giờ hãy có công với Đất nước ! Để Nhân dân Nga biết Đảng này ra đời và hành động vì Đất nước như một tôn chỉ, sứ mệnh tốt cao ! Để nước ngoài không thể coi thường và có thể tấn công Quốc gia này thêm một lần nữa – như đã từng bị như thế !
Để chế độ của chúng ta xưng đáng được vinh danh cùng với sự phát triển tiến bộ – điều mà nó phải hy sinh bao nhiêu người ưu tú nhất nhằm kiến tạo và giữ gìn ! Các đồng chí đổ máu xả thân vì Đảng, nhưng không thể nhường chế độ đãi ngộ tốt hơn cho chuyên gia giỏi để họ cống hiến cho Đất nước mình văn minh hiện đại hơn được ư ?
Nếu thế chúng ta trả lời Nhân dân thế nào ? Chúng ta hô lên rằng coi trọng người tài bằng cách đứng lên trên họ và giành quyền mặc nhiên được hưởng thụ hơn họ ư ? Các đồng chí muốn con em ruột thịt của mình đương nhiên được ưu đãi hơn mọi tầng lớp nhân dân, vì mình đã có một số năm trong đội ngũ của Đảng ư ?
Hô hoán lên rằng có công xây dựng Đảng để mặc nhiên có quyền tận hưởng không giới hạn những đặc ân của cả bao nhiêu dân tộc trong Nước Nga Vĩ đại này được ư ? Thay vì thế các đồng chí phải đội nhân dân và đất nước lên ngọn cờ của Đảng mà bảo vệ và phụng sự, thậm chí trên bàn chân rớm máu, với cái bụng đói đi nữa, nhưng điều đó không được để đổ, để rơi xuống bùn.
Chúng ta đã giành được chính quyền, nhưng đất nước và nhân dân phải có ánh sáng theo nghĩa đầy đủ nhất. Nên phải điện khí hóa toàn quốc. Vì điều đó tất cả chúng ta, trước hết là các đảng viên, cần tự giác nhường ưu tiên cho các chuyên gia giỏi nước ngoài !

Alexandros Được biết rộng rãi với cái tên Alexandros Đại đế, ( năm 356 TCN – năm 323 TCN), là Quốc vương thứ 14 của nhà Argead ở Vương quốc Macedonia . Trong suốt triều đạicủa ông, chủ yếu giành thời gian cho các cuộc chinh phạt, và được xem là một trong những vị tướng thành công nhất trong lịch sử, thu phục gần như toàn bộ thế giới mà ông biết trước khi qua đời : thống nhất các thành bang Hy Lạp cổ đại dưới sự cai trị của vua cha Philipos II, Alexandros chinh phụcĐế chế Ba Tư, bao gồm cả Tiểu Á, Syria, Phoenicia, Gaza, Ai Cập, Bactria và Lưỡng Hà và mở rộng biên cươngđế chế của ông đến xa tận Punjab thuộc Ấn Độ ngày nay vì thế được xem là một trong những chiến lược gia quân sự vĩ đại nhất trong lịch sử.
Alexandros thực hiện một chính sách hòa hợp: ông đưa cả những người ngoại quốc vào chính quyền và cả quân đội của mình, ông khuyến khích hôn nhân giữa các tướng sĩ của mình với người nước ngoài và chính ông cũng lấy vợ ngoại quốc. Sau mười hai năm liên tục thân hành cầm quân đánh đâu thắng đó, Ông qua đời ! Ngay khi ông còn sống, và sau đó ông luôn là nguồn cảm hứng của một truyền thống văn học mà trong đó ông xuất hiện như là một anh hùng huyền thoại
Dưới đây là lời ông nói với người vợ yêu quý của mình, ngay sau khi đã là Vua, và trước khi lên đường
Vì Tình yêu cao đẹp của Nàng, vì Nàng thần tượng Ta là Hoàng Đế của mọi Hoàng Đê, của mọi thời đại, Ta sẽ ngày đêm trên mình tuấn mã để giành được những vùng đất bao la mới cho Vương quốc và dâng lên Nàng. Dù đôi ta biết rằng, như người thường, như hôn nhân nam nữ chỉ cần mảnh vườn nhỏ, căn nhà xinh với chiếc giường không cần rộng là hạnh phúc !
Chúng ta sẽ phải xa nhau nhiều năm tháng, và có thể chẳng hứa được chính xác ngày trở về, thậm chí chưa chắc đã toàn tính mạng để nằm trong đôi tay ấm êm đón nhận của Nàng ! Nhưng Nàng đừng cản Ta ! Dù Nàng là đàn bà, vì lẽ thường mà muốn rút lại lời ca tụng suy tôn Ta đi nữa để bên Nàng như người chồng, thì trong đầu, trái tim, cơ bắp của Ta, giòng giống của Dức Vua Vĩ Đại, đã giần giật lên sự kích thích bởi sự tự tôn và lòng kiêu hãnh, làm Ta không trở về thành người chỉ cốt được bên người vợ tuyệt vời của mình.
Ta không còn là vị Vua trẻ ngơ ngác mà đầy tự đắc vì lẽ gì mà được ngồi trên Thiên hạ ! Ta đã tự nhận thức được mình phải không chỉ xứng đáng hơn với Tình yêu của Nàng, mà phải chứng tỏ như Trái Đất này khiến cả Mặt Trời phải quay quanh và tỏa sáng vì nó ! Để Dân chúng của Ta không bị tủi nhục vì đất nước chỉ có ông Vua hưởng lạc, mà tự tin với tất cả các dân tộc khác còn lại rằng : họ là những con người hạng Nhất mà Thượng Đế chỉ giành sinh ra ở đất nước này !
Nàng hãy lau dòng lệ tiễn biệt, nhanh trở về kẻo Ta chỉ còn thấy Nàng giống như những người vợ của bao nhiêu binh lính khác, trong khi chính họ đã quay lại ruộng đồng để cày cấy với tiếng nhắc giục của trái tim rằng : họ là vợ của những chiến sĩ thánh thần của đất nước thần thánh !

Hướng dẫn cấp cứu người bị đột quỵ và tai biến

Tác giả: theo Nguonsongkhoe.net
.
Theo điều tra của Tổ chức Y tế Thế giới, đột quỵ là một trong 10 nguyên nhân gây tử vong hàng đầu. Tại 2/3 số quốc gia được khảo sát, tai biến này là 1 trong 3 nguyên nhân gây tử vong cao nhất. Nếu phát hiện và điều trị sớm, bệnh nhân sẽ được cứu sống và tránh để lại những di chứng nặng nề về sau.
Sau khi nhận diện người bị tai biến mạch máu não
Có một câu chuyện kể lại rằng: “Trong bữa tiệc BBQ, một người bạn bị mất thăng bằng suýt ngã, bà ta trấn an mọi người là bà không sao cả, chỉ bị trượt trên gạch vì đôi giày mới… Vài người đã giúp phủi bụi cho bà (thay vì kêu xe cứu thương) và làm cho bà một đĩa thức ăn mới. Bà Ingrid tiếp tục cuộc vui cùng bạn bè cho đến hết buổi chiều. Khi mọi người mới về đến nhà, thì nhận được điên thoại cuả chồng bà Ingrid, báo tin là vợ ông đã được đưa vào bệnh viện lúc 6 giờ chiều, và đã qua đời vì tai biến mạch máu não trong bữa tiệc BBQ. Nếu có người biết cách nhận ra triệu chứng tai biến mạch máu não, có lẽ bà Ingrid có thể vẫn còn sống với chúng ta hôm nay.
kim

Bài viết dưới đây, chúng tôi giới thiệu đến các bạn một phương pháp rất đơn giản và hữu hiệu để có thể kịp thời cứu sống người đột quỵ
Cây kim có thể cứu sống bệnh nhân đột quỵ. Rất có thể các bạn đã nhận được thông tin này rồi, nhưng biết thêm vẫn tốt. Hãy giữ một cây kim (nhớ là thật sạch) ở trong nhà để làm điều này. Đây là một cách vô cùng kỳ diệu và độc đáo để cứu người bị đột quỵ. Hãy đọc thật kỹ biết đâu có ngày bạn sẽ có dịp sử dụng kiến thức này để cứu người.
Bài viết này thật tuyệt. Hãy giữ nơi thuận lợi nhất. (Tốt nhất là học thuộc và giữ nó trong đầu của bạn). Đây là các mẹo tuyệt hảo. Hãy bỏ ra một vài phút để đọc. Biết đâu có ngày hữu dụng. Mạng sống của ai đó có thể phụ thuộc vào bạn.
Khi có người bị đột quỵ, hãy hết sức bình tĩnh. Cho dù bệnh nhân đang ở đâu, cũng không được di chuyển. Vì nếu bị di chuyển, các mạch máu não sẽ vỡ ra. Hãy giúp bệnh nhân ngồi tại chỗ và giữ không cho bệnh nhân bị ngã, rồi bắt đầu chích cho máu chảy ra. Nếu bạn có sẵn một cây kim tiêm ở nhà thì tốt nhất, nếu không có kim tiêm, bạn có thể dùng kim may hoặc một cây kim thẳng. (Nhớ là phải rửa tay thật sạch trước khi thực hiện các việc sau đây):
1. Hơ kim trên lửa để khử trùng rồi dùng nó để chích mười đầu ngón tay.
2. Không có các huyệt cụ thể, chỉ cần chích cách các móng tay 1mm.
3. Chích đến khi nào máu chảy ra.
4. Nếu máu không chảy ra được, hãy dùng ngón tay của bạn để nặn ra.
5. Khi tất cả mười đầu ngón tay đều đã có máu chảy ra, hãy chờ vài phút, nạn nhân sẽ hồi tỉnh.
6. Nếu nạn nhân bị méo miệng, hãy kéo hai tai nạn nhân cho đến khi cả hai tai đều đỏ lên.
7. Sau đó, chích vào dái tai cho đến khi mỗi dái tai có chảy ra hai giọt máu. Sau vài phút nạn nhân sẽ hồi tỉnh.
Chờ cho đến khi nạn nhân trở lại trạng thái bình thường không có một triệu chứng bất thường nào nữa thì mới chở nạn nhân vào bệnh viện vì nếu vội vàng chở đi bệnh nhân đi ngay đến bệnh viện bằng xe cấp cứu, xe chạy bị xóc sẽ làm cho các mạch máu não của bệnh nhân vỡ tung ra. Nếu nạn nhân có được cứu sống, ráng lắm mới đi lại được thì cũng do phước đức ông bà để lại mà thôi.
Irene Liu kể lại rằng:“Tôi học được phương pháp cứu người bằng cách chích cho máu chảy ra từ Bác sĩ Ha Bu-Ting ở Sun-Juke. Hơn nữa tôi cũng đã từng có kinh nghiệm thực tế. Vì vậy tôi có thể nói phương pháp này hiệu quả đến 100%. Năm 1979, tôi đang dạy tại trường Đại học Fung-Gaap ở Tai-Chung. Một ngày nọ tôi đang dạy ở trong lớp thì có một giáo viên khác chạy đến lớp tôi và nói trong hơi thở hổn hển: “Cô Liu ơi, mau lên, sếp bị đột quỵ rồi!”
Tôi chạy ngay lên tầng 3. Khi tôi nhìn thấy sếp tôi, ông ChenFu-Tien, thì ông ta da đã nhợt nhạt, nói ngọng nghịu, miệng méo – tất cả các hiện tượng của chứng đột quỵ. Tôi liền nhờ một học sinh đến một tiệm thuốc bên ngoài trường học mua một cây kim và dùng nó chích mười đầu ngón tay ông Chen. Khi tất cả mười đầu ngón tay của ông ta đã chảy máu (mỗi ngón tay đều chảy một giọt máu bằng hạt đậu), sau vài phút, khuôn mặt của ông Chen hồng hào trở lại và đôi mắt cũng đã có thần hơn.
Nhưng miệng ông ta vẫn còn méo. Thế là tôi kéo tai ông ta cho máu chảy đến tai. Khi tai ông ta đã đỏ, tôi liền chích vào 2 dái tai của ông để nặn ra hai giọt máu. Khi cả hai tai đều đã được nặn máu, mỗi bên hai giọt, thì một điều kỳ diệu đã xảy ra. Trong vòng 3 – 5 phút, miệng ông ta đã trở lại hình dáng bình thường và giọng nói trở nên rõ ràng. Tôi để cho sếp tôi nghỉ ngơi một lát và uống một tách trà nóng, rồi tôi giúp ông đi xuống cầu thang và chở ông đến bệnh viện. Ông nghỉ tại bệnh viện một đêm và hôm sau được xuất viện để trở về trường dạy học.
Mọi việc xảy ra rất bình thường. Không hề có một tác động nào xấu để lại. Mặt khác, nạn nân đột quỵ thường phải chịu tình trạng mạch máu não bị vỡ  khó tránh khỏi trên đường đi đến bệnh viện. Kết quả là các nạn nhân này sẽ không bao giờ phục hồi được. Sau khi kể lại câu chuyện này Irene Liu tiếc nuối rằng: “Cha tôi đã bị liệt và sau đó đã chết vì bị đột quỵ. Ước gì mà tôi đã biết được cách sơ cứu này trước khi chuyện đau lòng ấy xảy ra. Khi bị bệnh nhân bị đột quỵ, các mạch máu não sẽ bị vỡ”.
Vì vậy đột quỵ là nguyên nhân dẫn đến tử vong rất nhanh. Những người may mắn có thể sẽ sống sót nhưng phải chịu liệt suốt đời. Điều này thật là khủng khiếp. Nếu như tất cả chúng ta có thể nhớ phương pháp chích cho máu chảy ra và bắt đầu quá trình cứu người ngay tức khắc, chỉ trong một thời gian rất ngắn, nạn nhân đã có thể hồi sinh và trở lại bình thường.
Chúng tôi hi vọng rằng các bạn sẽ bày cho người khác phương pháp sơ cứu này. Bằng cách làm như vậy, đột quỵ sẽ bị chuyển khỏi danh sách các nguyên nhân chính gây tử vong và giúp người bệnh thoát chết trong gang tấc.
————-

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015


Bỗng


Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên.
Sao em bỗng xót anh đến thế
Một bóng hình hư ảo xa xôi
Không gian khóc mưa nhạt nhòa tiếng nói
Một mình anh với trống vắng đơn côi
Sao em bỗng xót anh đến thế
Con tim hiền con tim vốn trần ai
Không dám ước cầm tay ngày thơ trẻ
Lời yêu nào cứ nghẹn mãi trên môi
Để có một ngày em nghe anh hát
Rạng rỡ ban mai quẩn nắng chiều tà
Bạt ngàn hương lung linh bóng vạt hoa
Trong lẩn khuất cánh rừng thương nhớ
Ai biết đúng sai ai là duyên nợ
Cứ chông chênh giữa bạn và yêu
Cứ dịu hiền lặng lẽ bao điều
Thảng thốt lo em những ngày trở gió
Sao em bỗng xót anh đến thế
Một tài hoa biết lắm yêu thương
Vẫn cô đơn trong lảng bảng hoàng hôn
Không hiểu mình là ai giữa tình và nghĩa
Sao em bỗng xót anh đến thế…