Menu ngang

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Hai câu thơ nhớ nhất 
trong ngày Sinh nhật 17/10

" Rạng rỡ bình minh, ngày mỗi ngày mỗi mới
   Khát vọng là thuyền trên bến của thời gian "

                                                                 K V

" Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
  Ta có thêm ngày nữa để yêu thương"

           Thơ Nguyễn Nhật Ánh ( lấy ý của Kahlil Gibran: Wake at dawn with a winged heart and give thanks for anothe of loving - Mỗi hừng đông khi mình thức dậy với con tim chắp cánh. Và cám ơn cho một ngày nữa của tình yêu). 

       Tuổi già là thời sung sướng nhất

Vui thú tuổi già. Ảnh: Internet
                                       Vui thú tuổi già. Ảnh: Internet
                  Theo: viet-studies . Tác giả Bieu Nguyen*Paul Van 


Khi đã lớn tuổi, thì con người được nhiều tự do hơn, được thong thả hơn để sống.  Không còn phải như em bé bị cha mẹ ép buộc, bây giờ thì muốn làm chi thì làm, muốn thức khuya dậy sớm gì, cũng chẳng còn ai la mắng dọa nạt, rầy la.  Nếu vợ vì thương, sợ mất sức khỏe, thì cũng cằn nhằn chút chút thôi, mình không nghe thì cũng chẳng bị roi đòn gì. 
Không còn phải khổ công học tập, lo lắng cho tương lai mai sau, chẳng phải học thêm chi cho mệt trí, biết quá nhiều, biết quá đủ rồi.  Nếu đã nghỉ hưu, thì học thêm làm chi.  Nếu còn đi làm, thì cũng đã rành nghề, quen tay quen việc, làm việc dễ dàng. 

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

                THU VÀ EM


        Anh về để chạm heo may 
Níu hơi thu muộn trước ngày chớm đông 
        Tô vàng sắc cải bên sông 
Nhặt hương hoa sữa giữa mông mênh tình 
        Thế mà phố chợt lặng thinh 
Heo may đi trốn, để mình thu không 
        Bạc phơ ngọn cỏ ven sông 
Phố không hoa sữa, hương nồng tìm đâu? 
        Gặp em chưa nói hết câu 
Bóng chiều đã ngả, đêm sầu mình anh 
        Giao mùa giữa đất Hà thành 
Không em, thu cũng trở thành… vô duyên. 

                                    Baron Trịnh 
 


   VỊNH NHÂN VẬT CHÍ

(CHÂN DUNG NHÀ THƠ) 


                            Tác giả: Phạm Lưu Vũ


1- TRẦN NINH HỒ

Chàng thuở trẻ vốn từng làm lính
Máu văn chương nên dính nghiệp thơ
Xuất thân Kinh Bắc, Sen Hồ
Sông Cầu chảy giữa nhấp nhô xóm làng
Dáng thanh thanh rõ ràng chum vại
Thước năm mươi đo vội đo vàng
Cứ gì mồm rộng mới sang
Cứ gì thon thả mới hàng mĩ nhân
Khi chinh chiến gieo vần bom đạn
Lúc thanh bình bè bạn thí thân
Ninh Hồ từ ấy thành nhân
Vốn dòng Ích Tắc họ Trần ngày xưa
Chí làm người dư thừa can đảm
Bén duyên nhau nói nhảm cũng hay
Những là tháng tháng ngày ngày
Lừa con, lừa vợ, Đông, Tây tít mù
Vạ mồm miệng kẻ trù người ghét
Đã bảo tàng mà suýt vẫn toi
Thế rồi chơi để mà chơi
Câu thơ để khóc để cười cho ai
Cần gì nữa một hai giải… rút
Đã gọi chùa không Bụt vẫn thiêng
Ghế đời trao quá chung chiêng
Ghế nhà mình vững như kiềng ba chân
Thì tiếc gì mấy lần hưng phế
Cõi nhân gian tử tế? Còn lâu!
Thế rồi ngồi tót đâu đâu
Để xem thiên hạ bắt đầu… với nhau.
VĂN TẾ THẬP LOẠI GIÁO SƯ

                                Khuyết Danh


Tiết quý Thu gió mưa vuồn vuột
Dân quê miềng lạnh buốt xương da
Lập đàn đèn nến hương hoa
Lạy ông tiến sĩ, lạy bà giáo sư.

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

 KỶ NIỆM THÁNG 10 - 2014

Tròn 100 năm Ngày sinh của Cha
Chẵn 60 năm Ngày Cha về Hà Nội
66 năm Ngày con cất tiếng chào đời
Nửa thế kỷ Ngày con vào làng quân ngũ.

Những mốc son trọn đời lưu giữ
Hồi ức về bên bến thời gian
Trang kỷ niệm - một lời nhắn nhủ
Đời đáng yêu đáng quý vô vàn.

Dòng thời gian lẳng lặng mênh mang
Những khởi thủy cuộc đời bình dị
Qua xao xác phong trần nhân thế
Tấm lòng son sau trước vẹn toàn…

                                 N M Đ


THÁNG 10
                                 Thu Thi

Tháng 10 sắp vào mùa hoa sữa
Mây giăng giăng sương muối đầu mùa
Se se gió lùa qua khe cửa
Ta giật mình năm nữa sắp qua.

Bao kỷ niệm trong lòng ấp ủ
Ta nâng niu những nẻo đường xa
Những bến đợi bên dòng sông cũ
Sắc lung linh một ráng chiều tà.

Tháng 10 cuối Thu trong dáng điệu
Cây xanh vờn với gió heo may
Tháng 10 đến trên tà áo đẹp
Sợi nắng vàng ấm áp… đắm say.
Có nhau trong đời

Có nhau trong đời ta mãi giàu thêm/ Sự sống nhân đôi nỗi đau vợi nửa/ Con đường đơn côi bước chân anh san sẻ/ Ngọn lửa nào cho ngọn bút của em
Có một mùa thu cũ đã qua lâu
Mùa thu mới tinh khôi đang hiển hiện
Đời bí ẩn muôn vàn cổ tích
Có anh có em ta bỗng … có nhau