ĐÔI ĐIỀU CẢM
NHẬN SAU KHI ĐỌC TRUYỆN
VÀ XEM PHIM TƯỚNG
VỀ HƯU
Nguyễn Mạnh Đẩu
(Bài
đăng Báo QĐND ngày 28/1/1989)
Đành
rằng, không sành văn chương, ít tường nghệ thuật điện ảnh, nhưng khi đọc truyện
ngắn “Tướng về hưu” và mới đây lại được
xem bộ phim cùng tên do chính tác giả chuyển thể sang kịch bản, tôi có đôi điều
suy tư, trăn trở, xin góp một tiếng nói nhỏ vào công luận.
Tôi
được biết, truyện “Tướng về hưu” của
Nguyễn Huy Thiệp sau khi xuất hiện trên Tuần báo Văn nghệ một thời gian đã gây
xôn xao trong đời sống văn học và trong dư luận. Nhưng rồi điều đó cũng lắng dần.
Đời sống còn biết bao việc đáng bàn. Gần đây phim Tướng về hưu ra mắt lại gây ra những cuộc tranh luận khá mạnh. Người
khen nhiều, nhưng người chê đâu có ít. Có người xem truyện “Tướng về hưu” như một “cái mốc” đóng vào nền văn học Việt Nam, là
sự tìm tòi, khám phá mới, mạnh dạn phản ánh hiện thực với thủ pháp văn chương độc
đáo, hấp dẫn. Ngược lại, có người cho rằng, thủ pháp văn chương trong truyện
không có gì mới. Chẳng qua là một lối viết quá cũ, có người đã từng viết cách
đây vài trăm năm, nay phục chế lại. Còn chủ đề tư tưởng, giá trị nhân văn là
cái gì đáng nghi ngờ, nếu không nói là có hại. Đây là sự tái hiện một kiểu văn
học hiện thực những năm 30 - 40 của thế kỷ trước, chứ đích thực không phải là
văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa. Thế mới biết, sự cảm thụ văn học không dễ
thống nhất.
Với
tôi, cảm nhận về truyện và phim “Tướng về hưu” diễn biến trong hai giai đoạn
khác nhau.



