Menu ngang

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Tập thơ                            MỘT  CHỮ  TÌNH

                       NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN - 2006


                                              LỜI  BẠT 
 
                                                                    Tiến sĩ văn học Mai Hồng Hải
     
      "Một chữ tình" đó là tựa đề của tập thơ. Giản dị vậy thôi mà hàm chứa bao tầng ý nghĩa thiết tha, sâu lắng. Người ta thường tìm đến thơ để tự hát, để giải bày những thăng hoa, những thẳm sâu của cõi lòng. Còn Nguyễn Mạnh Đẩu đến với thơ là đến với sự đồng vọng của tâm hồn. "Một chữ tình" trong thơ Anh là sự đa cảm của tâm hồn thi nhân giao hòa với cảnh vật, là tình yêu chân thành sâu sắc tới mức cảm động của một đồng đội đối với những đồng đội của mình, là tình yêu quê hương, đất nước. Và, có lẽ ấn tượng sâu đậm nhất mà tập thơ để lại trong lòng người đọc là sự thi vị của một tình yêu đôi lứa nồng nàn, chân thành mà mãnh liệt, đắm say.

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

 Truyện ngắn                     ĐỒNG  ĐỘI CŨ


Kỳ lương tháng còm cõi không đủ lấp kín những nhu cầu tối thiểu trong sinh hoạt của gia đình. Mới nhận lương được mấy ngày, đã nhẵn túi. Bao nhiêu thứ cần trang trải. Đắn đo cân nhắc mãi, sau khi bàn với vợ là Lê, Quang đành phải quyết định xách chiếc xe đạp Phượng Hoàng cũ - vật đáng giá nhất còn lại trong nhà - ra Chợ Trời để bán. Thôi thì, trong lúc túng thiếu, bán đi mua chiếc xe khác kém hơn, đi tạm, bớt được ít tiền, giật gấu vá vai, chống đỡ qua ngày. 
          Hôm đó là Chủ nhật, Long - em ruột Quang, đang học ở một Trường Công nhân Kỹ thuật ở tận Phú Thọ cách hơn trăm cây số, về chơi. Thế là, từ sáng sớm, ăn vội bát mì sợi "không người lái", uống mấy ngụm nước lọc, hai em em đèo nhau lên Chợ Trời.

Có người nói, muốn biết trình độ văn minh, điều kiện kinh tế, chất lượng cuộc sống của một vùng quê trong một thời kỳ cụ thể, thì tốt nhất là đến quan sát hai nơi: Chợ và nghĩa trang. Điều đó không bao giờ sai.
            Chợ Trời - đúng như tên gọi của nó - họp ngoài trời, suốt ngày người tấp nập trên mấy dãy phố, buôn bán thượng vàng hạ cám, đủ loại.

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

               THỜI GIAN

                              Tác giả Phạm Quốc Ca

Trước bàn viết tôi một khung cửa sổ

Khoảng trời xanh trắng muốt mây bay

Ngày tươi trẻ

Ngỡ cuộc đời vĩnh viễn

Chợt nao lòng: sợi tóc trắng trong tay.


Những toa vô hình

Con tàu không tiếng

Lặng lẽ trôi về ga cuối không màu

Không vé khứ hồi hai lần tuổi trẻ

Sao cược đời mình vào những không đâu?


Mộng ước cao xa

Ngày thường giăng lưới.

Vốn đời mình tôi đã tiêu hoang

Những hội họp, hoan hô

Những cuộc vui vô vị

Tỉnh cơn say chiều đã úa vàng.


Bông hồng tôi yêu hôm nào hé nụ

Đã rụng đỏ bầm những mảnh thời gian

Ngày cứ mỏng dần như bóc lịch

Mây trắng ngang trời

Lại sắp xuân sang!

              
                
Mấy bài thơ hay       BÀI THƠ VỀ ĐÔI DÉP

                                         Tác giả Nguyễn Trung Kiên

               Bài thơ đầu anh viết tặng em
               Là bài thơ anh kể về đôi dép
               Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
               Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

                Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
                Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
                Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
                Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

                Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
                Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
                Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
                Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

                Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
                Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
                Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
                Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


                Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
                Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
                Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
                Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

                Đôi dép vô tri khăng khít song hành
                Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
                Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
                Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

                Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
                Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
                Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
                Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

                Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
                 Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
                 Chỉ còn một là không còn gì hết
                 Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
./.





                             
                                  XỨ  HƯU

                                          Tác giả Nguyễn Đình Ất

Dại - Khôn, Phúc - Phận, Tháng - Năm
Phải đâu ai cũng được cầm sổ hưu
Hết trưa, nhóm ngọn lửa chiều
Cạn dầu, đau gió …thì khêu bấc đời
Bấm tay nào mấy ngọt bùi
Mà sao yêu cái cõi người thẳm sâu!
Tháng năm xác trắng mái đầu
Lênh phênh Còn-Mất lấp sau liếp người
Dòng đời con nước vèo trôi
Rời trường học, học trường đời…chỉn chu!
Lập lòe cõng trái phù du
Thuyền hưu là đã chạm bờ bể dâu
Xứ hưu đã kéo còi tàu
Số lùi…ga cuối…bảo nhau không buồn!
Sẽ là hụt hẫng cô đơn
Là bao tờ lịch không hồn …chen rơi!
Sẽ là những sáng mai vui
Bạn đi
           Mình bỗng bùi ngùi:
                                              - Đi đâu?
Sẽ là trong nắm tay nhau
Cứ chen ngang cái …không đâu như thừa!
Sẽ là …
             Chuyện của muôn xưa
Không buồn thì chắc… mình chưa phải mình!
Trả đời bóng của công danh
Giữ cho nhau những ngọt lành thảo thơm
Dắt vui về với cháu con
May chi trả chút nợ hồn cho thơ!
Dễ gì hưu cả giấc mơ
Rổn rang cho tuổi bay vù qua tai
Xứ hưu đâu kể Ngắn-Dài
Tắt Trăng, ta thắp sao Mai giữa trời
Giá hưu là cái tình người
Phải đâu tiền để cho nơi sang giầu!
Lại tìm chốn đất chôn rau
Ngọn đèn, trang sách …thuở đầu vòng quay
Thung thăng đan nốt tháng ngày
Thương nhau lại thưởng…Mề đay bằng lời!

Con quay búng thẳng lên trời
Đố ai vẽ nổi ra đôi ba vòng!
Vô vi - Sắc sắc - Không không
Đạo-Đời. Thiền để cho lòng thảnh thơi!
Sáu mươi năm…
                            Gói chuyện đời
Lại thanh thản…
                            Nói chuyện người…
                                                            Xứ hưu!





                  MẸ ĐÃ CHO CON

                                                              Tác giả Trần Thị Nương

Mẹ đã cho con
               Người đàn ông cương trực
Mẹ nuôi lớn bằng 
               dòng sữa của cánh đồng gió thốc
               hạt sóng của biển
lời ra của đại ngàn.

Mẹ đã cho con 
               người đàn ông qua thời Chinh chiến
điềm tĩnh tháo bom nổ chậm
 Binh đoàn
 vượt  tuyến
 đêm đông.

Mẹ cho con 
               người đàn ông thấu cái nhìn trái đất
Xót lũ kiến 
               lú đường bên vũng mật
Thờ ơ trước hũ vàng 
                cạm bẫy...

Mẹ cho con 
              Người đàn ông đích thực
Cả đời 
               tạc tượng trong mơ.
Người ấy không so đo với con
chiếc váy hoa màu tím
Không ghen với con bài thơ tình
Không đếm quả cà nằm im góc bếp...

Mẹ cho con 
Người đàn ông đích thực
Con được làm người
Vừa đi bộ
Vừa bay…






                          THƠ VIẾT Ở BIỂN

                                                   Tác giả Hữu Thỉnh

               Anh xa em 
               Trăng cũng lẻ
                Mặt trời cũng lẻ
                Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
                Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
                Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
                Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
                Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến 
                Dù sóng đã làm anh
                Nghiêng ngả 
                Vì em





Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

THƯỢNG TƯỚNG ĐẶNG VŨ HIỆP,
 NHỮNG ĐIỀU TÔI BIẾT

Từ trái sang phải, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, Đại tá Hồ Thị Bi, Thiếu tướng Lê Văn Dũng (sau là Đại tướng) và tác giả. Ảnh tư liệu.
                                                    
            Trong cuộc đời quân ngũ của mình, với điều kiện và môi trường công tác, tôi may mắn có nhiều dịp tiếp xúc, làm việc với nhiều vị tướng lĩnh của Quân đội ta. Mỗi người - trên từng phương diện - đều là bậc thầy, để lại cho tôi ấn tượng tốt. Trong đó, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, người trong nhiều năm là thủ trưởng trực tiếp, đọng mãi trong tôi nhiều ấn tượng kỷ niệm tốt đẹp.
Trong kháng chiến chống Mỹ, tôi không cùng đơn vị với ông. Ông tham gia chỉ huy chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Còn tôi là cán bộ cấp cơ sở chiến đấu ở chiến trường Trị Thiên.

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Bạn bè viết

                     Ly cà phê đầu năm

                                                    Tặng N

                    Chúng mình đón xuân sang
                    Bộn bề bao ký ức
                    Xốn xang nhiều mơ ước
                    Giữa men say nồng nàn.

                    Giọt ngoài rơi tí tách
                    Giọt trong đặc quánh rồi
                    Ánh mắt em nhìn tôi
                    Hương thơm ngào ngạt quá

                     Cà phê hay là em
                     Sao vừa quen vừa lạ!

                     Ly cà phê đầu năm
                     Một mùa xuân đang tới
                     Bao nhiêu điều đón đợi
                     Tình yêu và mộng mơ!


                                              Xuân Nhâm Thìn

                                                Nguyễn Trung Thành

   Suy ngẫm 
                                                   HỌP


Trong chế độ làm việc của mọi tổ chức - dù nhỏ dù lớn - bao giờ cũng có một loại hình được sử dụng nhiều nhất, với nhiều tên gọi khác nhau: hội nghị, giao ban, hội thảo, tập huấn,... Tựu trung lại có thể gọi chung một từ là: Họp.
Trên thực tế, diễn ra rất nhiều các loại họp. Họp để phổ biến chủ trương, chính sách, nghị quyết, chỉ thị, mệnh lệnh của cấp trên. Họp để nghe báo cáo của cấp dưới. Họp để nghiên cứu xây dựng một qui chế, chính sách mới. Họp để bàn biện pháp chỉ đạo, hướng dẫn về một nội dung cụ thể. Họp để triển khai việc thực hiện nhiệm vụ. Họp để nghiên cứu một chuyên đề khoa học, thực tiễn. Họp để bàn bạc xử lý một số vấn đề nổi cộm, bức xúc. Họp để đánh giá tình hình, kết quả thực hiện nhiệm vụ trong thời gian qua; xác định chủ trương, nội dung và giải pháp thực hiện nhiệm vụ trong thời gian tới. Họp để sơ kết, tổng kết,..v.v.. Có cuộc họp bàn chuyên đề và có cuộc họp bàn nhiều nội dung.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

VỪA  ĐI VỪA  SUY  NGHĨ

                                             Đại tá Nguyễn Trung Thành


Trong các vị tướng mà tôi đã có dịp làm việc, Thiếu tướng Trần Kinh Chi Tư lệnh đầu tiên của Bộ Tư lệnh bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất. Là cán bộ kỹ thuật, tôi nhìn ông qua lăng kính kỹ thuật. Ở ông một con người giàu ý tưởng, biết cách trình bày lập luận một cách logic sinh động để thuyết phục người nghe và có tài nắm bắt, tổng hợp ý kiến cấp dưới.
Tôi thường thắc mắc, không hiểu ông học tập nghiên cứu từ bao giờ, bằng cách gì, để có được một khối kiến thức và một lượng thông tin phong phú trong nhiều vấn đề  như vậy.
Khi họp với các nhà khoa học thuộc các viện nghiên cứu, các trường đại học được mời đến tham gia các vấn đề kỹ thuật nhằm hoàn thiện công trình Lăng Bác Hồ, ông đã trình bày một cách khúc triết các lĩnh vực như: môi trường, vi khí hậu, thông gió điều hòa, điện tự động, thông tin liên lạc và cơ khí chế tạo. Cứ như ông là một chuyên gia kỹ thuật thực thụ. Các nhà khoa học không những hiểu mà còn tâm đắc với cách đặt vấn đề. Sau khi họ tranh luận sôi nổi, ông đứng lên kết luận những điều chọn lọc nhất.