Menu ngang

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

                          NGUYỄN DU - THIÊN TÀI : 
                  VẤN ĐỀ ĐÃ QUEN MÀ CÒN LẠ

 ( Nhân dịp đón nhận danh hiệu Danh nhân văn hóa Nguyễn Du được         Unesco tôn xưng và kỷ niệm 2015)
                                      
                                                          Giáo sư Nguyễn Đình Chú

      Đánh giá tài năng của con người trong cuộc sống thì không gì cao bằng hai chữ thiên tài. Với văn chương, cũng đã có các thuật ngữ như: văn hào, thi hào, đại văn hào, đại thi hào. Nhưng vẫn ít nhiều sau hai chữ thiên tài.
Trang thơ

Mẹ Tổ quốc
Nơi họ ngã
Rừng đã xanh trở lại
Lối qua trường
Tiếng trẻ mọc sau mưa
Những Dốc Miếu, Cồn Tiên mờ khói đạn
Chưa ngủ yên trong mắt mẹ bao giờ

Không có lẽ Mẹ chỉ là ký ức
Một tượng đài trầm mặc ở trong thơ
Khi bất tử Mẹ hóa thành Tổ quốc
Đất là nơi máu thắm đến trổ cờ

Đất nhọc nhằn những hạt giống tự do
Nằm thao thức giữa bom, mìn, cạm bẫy
Chiến tranh qua rồi các con không trở lại
Mắt mẹ buồn dằng dặc dưới đêm sương

Những người mẹ bao năm còn trông ngóng
Nắm xương con lưu lạc giữa âm thầm
Những Đường 9, Khe Sanh còn khét lửa
Mùa mưa qua đâu chỗ các con nằm

Mẹ Tổ quốc chưa bao giờ yên ngủ
Mẹ Tổ quốc vẫn từng ngày ghi nhớ
Những người con trong đất sẽ trở về
Sẽ trở về trong ký ức rồi đi…
NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Hải âu
Hải âu bay về biển
chân trời nào ngựa Gióng đang bay
đồng xu bé ước ngày mừng tuổi
phiên chợ đầu năm bánh bỏng, bánh dày…

Nửa đêm về sáng
hơi mưa xuân nhú lộc trong vườn
những mái nhà ấm hơi thở bể
mưa nhẹ như ru
tóc cũng êm ru mà bạc trên đầu.

Tháng ngày ra đi, lòng ta ở lại
biển vẫn đây
dào dạt luân hồi

Mùa xuân viết gì lên cánh trắng
hải âu bay như giấy lên trời
giấy chưa viết thì cánh buồm sẽ viết
gió viết buồm lên sóng. Ra khơi!
VŨ QUẦN PHƯƠNG

Lời hoa cỏ
Chiều suông em đứng ngắm gió trải trên cánh đồng
Và nhớ thế, biết không?
rầm rì lời hoa cỏ...

Này, gửi vào trong gió chút nồng nàn men môi
Này, gửi vào mây trời hương thơm xuân... mềm ấm

Này, gửi vào tiếng sấm rằng em, em yêu anh
Ơi ngọn gió mát lành
Gửi anh cho em nhé!
NGUYỆT VŨ

Hẹn với Huế
Hẹn với Huế một ngày nào thật đẹp
Ta lại vô thăm hăm hở thuở ban đầu.
Sao thế nhỉ?-duyên phận nào xui khiến-
Một phần đời ta với Huế liền nhau...

Ta yêu Huế tự bao giờ chả biết
Chỉ biết yêu như một kẻ cuồng si
Đã bao lần ta sẵn lòng đón chết
Cho Huế thân thương mãi xứng đất Kinh kỳ...

Nguyệt Biều ơi! Thương Hương giang còn nhớ
Đêm trăng xưa, giặc vãi đạn vào ta;
Ta thoát chết-nhờ sông Hương che đỡ
Đạn xèo xèo trên mặt nước, làn da

Thời binh lửa đã điệp vào lặng lẽ
Ký ức ta cũng lặng lẽ trầm mình;
Ta giữ lại riêng thâm tình với Huế
Mối tình đầu choáng váng, phiêu linh!...
HOÀNG CÁT

Tiễn anh
Chiều nay tiễn anh lên biên giới
Em lại nhận về nỗi cô đơn
Nơi anh đến có lửa tình đồng đội
Em thấy như mình được sưởi tâm hồn.

Muốn gửi theo anh cả tấm tình
Quê nhà trong mỗi bước hành quân
Biển không yên ả, ngàn đêm thức
Đảo muốn nói gì với mùa xuân?
LÊ VĂN VỌNG

Nếu em làm ngơ
Bàn tay em xoay dẻo mềm như múa
dáng bình cao cao gợi dáng thon tròn
nét hoa văn ấy tỏ mờ trong lửa
mồ hôi đọng má anh càng yêu hơn

Khung xương của bình gợi hồn của đất
ngôn từ của em liệu có vững bền
chuốt ủ bàn tay ấm tình men chắc
qua ngàn độ lửa vây bủa cuồng điên

Tình anh mỏng manh cất từ đất lạ
hồn anh bện lửa nên dáng nên hình
nếu em làm ngơ e chừng dễ vỡ
và rớt bên trời ngay dưới tay em…
NGUYỄN THANH KIM

Ngõ quê
  Em từ phố chợ về thăm
Lạc ba bốn ngõ, vẫn nhầm ngõ quen…
  Ngõ xưa tắt lửa tối đèn
Em ngồi gạt nắng chờ xem nụ đào
  Ngõ xưa em khỏa cầu ao
Con rô lúng búng nép vào đám rong…
  Tết về ngâm ngọn gió đông
Tháng ba ngày tám lúa đồng tẽ ba…
  Bây giờ anh cũng đi xa
Em về gặp gió qua nhà thênh thang
  Làng giờ còn lại tên làng
Ngõ giờ còn lại đôi hàng gạch vênh…
  Đường làng giờ rộng thênh thênh
Lũy tre khóm duối đã thành cổ xưa…
  Rồi đây ngày nắng đêm mưa
Nhớ về ngõ cũ… lại mơ… có làng!!!
ĐỖ HÀN
Ảnh minh họa: ANH KHOA

Chợ nổi Cái Răng
Đánh thức em đi chợ nổi Cái Răng
Ngắm bình minh nhuộm hồng con sóng
Cầu sông Hậu ngang sông lồng lộng
Thuyền ghe như mắc cửi trên sông.

Chen chúc thanh long xoài dưa mít ổi
Sóng sánh mạn thuyền đằm nặng trái cây
Lời chào hàng treo trên cây bẹo
Thân thương tà áo gió bay bay…

Miền châu thổ đất đai hào phóng
Rau trái tươi từ những miệt vườn
Bồng bềnh chợ họp ngay trên sóng
Nắng gió sớm mặt sông thơm hương

Thoáng đãng dập dềnh vui tấp nập
Hồn hậu nói cười, thơm thảo bàn tay
Giỏ tay em vàng xanh đỏ tím
Đong đầy hương đất miền Tây.
CHUNG TIẾN LỰC

Với con ngày cưới vợ
Cha từng đổi câu thơ thành khăn tã
Ấp ủ cho con ngày tháng năm ròng
Đổi lấy gió mát lành trưa nắng rát
Đổi than hồng sưởi ấm những chiều giông

Nhưng chẳng thể đổi con lấy hình dáng khác
Dẫu dáng hình kia được tạc bằng vàng
Bởi cha biết máu trong vàng rất lạnh
Vàng không là đồng nghĩa với cao sang

Con hãy giữ tình yêu làm báu vật
Sống thân thương ân nghĩa với cuộc đời
Tình yêu sẽ cho con nhiều thóc gạo
Cho con nhiều quả ngọt với hoa tươi.
ĐÀM KHÁNH PHƯƠNG

Theo : QĐND

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

Chắc Người buồn lắm!


Chuyện Sơn La, một tỉnh có đến 38,86% hộ nghèo và cận nghèo, thông qua Đề án xây dựng khu tượng đài Bác Hồ với chi phí ước tính 1400 tỉ đang khiến dư luận băn khoăn.

.
Sinh thời, Bác không cho dựng tượng mình
Chỉ một lần thể theo lòng dân
Nơi Cô Tô giữa trùng khơi sóng gió
Tượng Người là cột mốc biên cương.
Ngày đi xa, Bác để lại tình thương
Cho muôn đời con cháu
Vẫn “mong manh áo vải hồn muôn trượng”
Không “tượng đồng phơi những lối mòn” (1)
Tượng của Người, dân đã tạc trong tim.
Ngày Giải phóng, đất nước sang trang
Tổ quốc thống nhất liền một dải
Năm mươi triệu đồng bào hồ hởi
Xây nước non to đẹp, đàng hoàng
Cho thỏa lòng Người hằng ước mong.
Vượt qua muôn vàn khó khăn
Đất nước đã ba phần đỡ khổ
Nhưng cái nghèo vẫn đeo cùng cái khó
Chưa biết khi mô cất cánh hóa rồng.
Dân vẫn còn vất vả quanh năm
Hạt lúa, củ khoai vẫn chan đầy nước mắt
Đồng lương công nhân sống chật vật
Tằn tiện bữa ăn rau củ qua ngày
Trẻ vùng cao nuôi giấc mơ cơm có thịt
Áo quần manh chân trần đến lớp
Lớp học gió lùa rét buốt mùa đông.
Bác ơi!
Dưới suối vàng, Người có biết hay chăng
Con cháu bây giờ thi nhau dựng tượng
Tượng của Người khắp chốn thị thành
Giữa quảng trường uy nghi, bề thế
Tiền dựng tượng tốn cả trăm, ngàn tỉ
Người ta bảo chẳng đo đếm làm chi
Bởi đó là tình cảm của dân đối với Bác (2)
Nơi chưa dựng được thì ấm ức
Sao chúng tôi thua thiệt đủ bề? (3)
Ôi, nước còn nghèo
Dân còn khổ
Biên cương giặc dữ lăm le
Nợ công đang đè gánh nặng
Vậy mà người ta vẫn tìm cách lập dự án
Tiêu tiền khủng của dân
Có phải vì cái “phần trăm” luật bất thành văn?
Người ta vin vào điều thiêng liêng
Người ta núp bóng tình cảm nhân dân
Người ta viện nguyên lí Mác-Lênin:
Dựng tượng Bác là “động lực” phát triển…(4)
Tất tần tật chỉ là bao biện
Cho lợi ích nhóm, cho tư duy nhiệm kì
Nếu còn sống, Bác sẽ chẳng bẳng lòng
Chắc Người buồn lắm?
(1) Thơ Tố Hữu
(2), (3) Trần tình của các vị lãnh đạo tỉnh Sơn La: “Xây dựng tượng đài là nhằm đáp ứng nguyện vọng và tình cảm của đồng bào các dân tộc Tây Bắc nói chung và nhân dân các dân tộc Sơn La nói riêng đối với Bác Hồ”, “Đã là tình cảm của nhân dân Tây Bắc không thể cân đong đo đếm được”, "Chưa có tượng đài là thiệt thòi cho chúng tôi"?
(4) Ông Phó Chủ tịch Hội quy hoạch và phát triển đô thị Việt Nam: "Tượng đài sẽ là động lực để tạo nên sự phát triển. Không thể nói rằng vì nhiều người còn đói nên để tiền đó mua cơm trước.”
Nguyễn Duy Xuân

Buồn như đi hội văn chương


Người đời vẫn nói: “Vui như hội”, “đông như hội”. Nhưng Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam khóa IX (9 - 11/7/2015) không có cảnh này. Xét cho cùng, loại hình nghệ thuật nào cũng sáng tạo từ xúc cảm đến với xúc cảm con người. Vì thế, tôi muốn chia sẻ tâm trạng của một người đi hội khi tháng 7 chưa qua.

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Lăng mộ và tượng đài

Cách đây khoảng mười năm, có một vị trí thức từ trần. Người ta làm theo nguyện vọng của ông, kêu gọi không viếng vòng hoa mà thay bằng tiền phúng điếu. Sau đó, người ta dùng số tiền đó làm từ thiện. Ba tôi rất thích cách làm này. Vài tháng sau, ba tôi mất đột ngột. Chúng tôi nhớ lại chuyện trước đây và đã làm đúng theo ý nguyện của ông.
Ba tôi sinh ra ở Quảng Trị, một tỉnh nghèo. Chúng tôi mang số tiền phúng viếng ba về xây dựng một trường mẫu giáo ở ngôi làng mà ba tôi được sinh ra. Khi về làng, mọi người thi nhau khoe họ này xây lăng, họ kia xây nhà mồ. Họ chỉ cho chúng tôi những nghĩa trang hoành tráng và có ý khuyên chúng tôi dành tiền để xây lăng mộ.
Chúng tôi vẫn quyết định xây trường học. Cũng khá là khó khăn, thậm chí có lúc chúng tôi đã định mang tiền xây trường học cho nơi khác. Nhưng cuối cùng thì ngôi trường cũng được xây lên. Sau đó, gia đình tôi quyết định cấp học bổng toàn thời gian học đại học cho tất cả các cháu trong họ thi đậu đại học. Chúng tôi rất mừng là cũng đã có một người khác chi tiền xây hàng rào cho trường học, và một vài khoản tiền được đóng góp cùng chúng tôi cho quỹ khuyến học dành cho các cháu phổ thông, mặc dù phần lớn số tiền đổ về quê vẫn chỉ là để xây lăng mộ, nhà thờ họ, cổng chào…
Chương trình kéo dài được 8 năm. Một trong những lý do ngưng chương trình là, trong khi chúng tôi muốn làm điều gì thiết thực cho quê hương còn nghèo khó của mình thì một số người lại chỉ muốn chúng tôi đãi bia, rượu.
Tôi sinh ra ở miền Bắc, ba tôi cũng rời khỏi quê từ năm 4 tuổi, nên hiểu biết của tôi về Quảng Trị không nhiều. 8 năm làm chương trình, tôi khám phá ra nhiều điều về quê mình. Ở đó có thánh địa La Vang. Nghe nói trên thế giới chỉ có hai nơi Đức Mẹ hiện hình. La Vang là một trong hai nơi đó. Hàng năm, có rất nhiều người trên thế giới hành hương đến đây. Nếu khéo sử dụng địa điểm quý hơn vàng cho du lịch có sẵn là Thánh địa La Vang với số lượng khách hành hương có thể lên tới hàng triệu người mỗi năm làm đòn bẩy, Quảng Trị có thể sẽ là một điểm nóng du lịch của thế giới, cho cả loại hình du lịch chiến tranh, du lịch di tích, lẫn du lịch phong cảnh.
Nhưng 8 năm trời, tôi không thể nào hiểu nổi, tại sao rất ít người có thể thoát khỏi nghèo ở ngôi làng bé nhỏ quê tôi, trong khi những người đi khỏi làng đa số đều thành đạt, vậy mà họ vẫn chỉ muốn xây lăng mộ, xây cổng chào hoành tráng, mà không tập trung xây trường học, đầu tư cho tương lai?
Và bây giờ, tôi cũng thật sự không hiểu, tại sao nhiều tỉnh đang còn nghèo, nhiều người dân sống dưới mức nghèo khổ, bao nhiêu trẻ phải ăn cơm không có thịt, mà người ta lại có thể bỏ ra 1.400 tỷ đồng ở một tỉnh có một triệu dân với 27% hộ nghèo để xây tượng đài và quảng trường, cho dù tượng đài đó được đánh giá là “một thiết chế văn hoá đặc biệt quan trọng mang tính lịch sử, giáo dục, truyền thống và nhân văn sâu sắc, là di sản văn hoá vô giá cho các thế hệ hôm nay và mai sau”.
Võ Xuân Sơn
Theo : VnExpress

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Những câu nói có thể làm thay đổi cuộc đời bạn


1. Tiền xu luôn gây ra tiếng động… nhưng tiền giấy lại luôn im lặng. Vì thế khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình luôn khiêm tốn…và nói ít đi!

2. Càng nói ít, càng nghe được nhiều. – Alexander Solshenitsen.

3. Khi trưởng thành, tôi ngày càng ít quan tâm đến những gì mọi người nói. Tôi chỉ xem những gì họ làm được. – Andrew Carnegie.

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

Bảo tàng nghìn tỷ và chuyện lên sếp 'sau một đêm'

Chợt nhớ tới cô người mẫu chân dài Ngọc Trinh. Câu nói hồn nhiên và tỉnh bơ của cô không có tiền, cạp đất mà ăn à, hẳn rồi sẽ… dài theo thời gian. Vì vô tình câu đó nói hộ “nỗi lòng” của bao vị.
Cứ tưởng cái chuyện xây bảo tàng đã được cho vào… bảo tàng từ lâu bởi quá nhiều thứ bất cập, thì đột nhiên vụ việc xây Bảo tàng Lịch sử Quốc gia lại nổi lên trong tuần này như một “hiện vật” đáng chú ý, thu hút hàng triệu con mắt bạn đọc.
Chúng ta đang làm ngược!
Cái “hiện vật” này, dù mới ở dạng dự án, nhưng những phác thảo của nó cho thấy rất hoành tráng, chiếm khoảng 10 hecta ở khu đô thị mới Tây Hồ Tây (Từ Liêm, Hà Nội). Cũng vì thế, mà số tiền đầu tư cho công trình xây dựng này “hoành tráng” không kém - 11.277 tỷ đồng. Cũng bởi số tiền đầu tư hoành tráng quá, khiến dư luận XH thành racủa đau con xót. Và dư luận XH có lý.
Vì ngay lập tức, người ta nhớ đến một “hiện vật bảo tàng” bề thế không kém, vẫn đang phải chịu cảnh bia miệng trơ trơ. Đó là Bảo tàng Hà Nội.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Đối thoại của người mẹ làm bộ trưởng với con trai

Bài viết là ghi chép của bà Long Ứng Đài (nữ nhà văn nổi tiếng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa Đài Loan) về cuộc đối thoại với người con trai của mình khi cậu 21 tuổi.

đọc sách, cuộc sống, ý nghĩa

Ngày đó mẹ hỏi con: “Tương lai con muốn làm nghề gì?” Mẹ đã để ý thấy con rất xem thường việc trả lời vấn đề này, cho nên đã nói hỗn với mẹ một trận. Là bởi vì ở thế hệ này của các con, thường quá tự tin về tương lai, cho nên cảm thấy không cần phải giống như thế hệ mẹ lúc còn trẻ, nghiên cứu một cách kỹ càng, cẩn thận, hay là kỳ thực, các con không tự tin với tương lai, cho nên mới cố tình giả bộ để tạo ra một thái độ giễu cợt và ngạo mạn, nhằm né tránh trả lời câu hỏi của mẹ?
Mẹ gần như muốn tin tưởng rằng con là làm bộ phóng khoáng, thanh niên của ngày hôm nay đối với tương lai, phóng khoáng được sao? Một đoạn phim nói về người thanh niên Pháp đứng trên đường mà la hét kháng nghị khiến cho toàn thế giới đều phải chấn động. Đây là thanh niên của thế kỷ 21 đang bị phiền não về những kế hoạch sinh nhai của bản thân, đang đấu tranh vật lộn.
Từ lúc mẹ 21 tuổi đến lúc con 21 tuổi, thì tỷ lệ người tự sát đã tăng cao 60%, con ra sức né tránh vấn đề của mẹ, là vì con 21 tuổi, con vẫn còn đang ngồi trên ghế trường đại học, cũng cảm nhận được áp lực của hiện thực rồi đúng không?
Người họa sĩ đã bắt đầu thất nghiệp từ lúc 18 tuổi
Con còn nhớ lúc chúng ta còn ở Đức đã gặp vị họa sĩ – Timothy không? Anh ta từ nhỏ đã yêu thích tranh, ở trong hệ thống giáo dục tự do, không để ý đến ganh đua hay xếp thứ hạng của nước Đức, anh ta lúc thì học ngoại ngữ để làm phiên dịch, lúc thì học làm thợ khóa, lúc thì lại học làm nghề mộc. Sau khi tốt nghiệp, không tìm được công việc, một năm trôi qua, hai năm trôi qua, rồi ba năm trôi qua, đến bây giờ, hẳn là đã bao nhiêu năm rồi? Mẹ cũng không nhớ rõ, nhưng, năm mà anh ta thất nghiệp chỉ mới có 18 tuổi, năm nay anh ta đã 41 tuổi rồi, vẫn thất nghiệp như thế và ở cùng với mẹ của anh ấy.
Lúc không có việc gì làm, anh ta ngồi ở cửa sổ sát đường, vẽ hươu cao cổ. Trong các tác phẩm của anh ta, cổ của hươu cao cổ thò ra từ đỉnh của xe buýt, xuyên qua sân bay, đi vào một rạp đang chiếu phim… nó mở đôi mắt to với lông mi dài, nhìn chằm chằm vào một đứa trẻ ngồi trên một chiếc xe ba bánh.
Bởi vì không có việc làm, nên anh ta không thể kết hôn, đương nhiên cũng không có con. Trên thực tế, anh ta vẫn sống cuộc sống của một đứa trẻ. Thế nhưng mà, mẹ của anh ta đã sắp 80 tuổi rồi. Mẹ có lo lắng hay không nếu tương lai con cũng biến thành Timothy? Thành thực mà nói, đúng là mẹ cũng lo lắng!
Coi con thành “người khác” cũng không dễ dàng!
Bạn bè mẹ nếu trông thấy con hút thuốc lá trước mặt mẹ, nhất định sẽ nhìn mẹ bằng một ánh mắt không thể tin nổi: “Cậu ta làm sao có thể hút thuốc trước mặt mẹ?”, “Làm sao mà bạn lại có thế để con trai hút thuốc trước mặt mình được?”Mẹ nhớ có một đêm chúng ta đã nói chuyện với nhau trên sân thượng, con nói: “Mẹ ơi, mẹ phải biết rõ và chấp nhận sự thật rằng mẹ có một cậu con trai rất bình thường.” Con ngồi trong một chiếc ghế trên sân thượng, quay lưng về phía biển, tay châm một điếu thuốc, đó là lúc 3 giờ sáng.
Mẹ nhìn con hút thuốc, chân kiễng lên, hút thuốc rồi nhả ra một làn khói đen như sương mù, tức giận chỉ muốn rút điếu thuốc từ trong miệng con ra và ném xuống biển. Thế nhưng mà, trong lòng mẹ lại tự nhủ: “Hãy nhớ kỹ, người đang ngồi trước mặt mình là một người trưởng thành, mình đối đãi với con cũng giống như đối đãi với những người trưởng thành khác trong thiên hạ, mình không thể rút điếu thuốc từ trong miệng của bạn bè mình hay của một người xa lạ mà ném đi được, vì vậy, mình không thể rút điếu thuốc trong miệng người đang ngồi ngay trước mặt mình mà ném đi được, con từ lâu đã không còn là đứa con bé nhỏ của mẹ nữa rồi, con là một “người khác” rồi!”Mẹ nghiêm túc nghĩ tới vấn đề này, mẹ không thích mọi người hút thuốc, bởi vì mẹ không thích mùi khói thuốc lá, lại càng không thích con trai mình hút thuốc, bởi vì hút thuốc có thể gây nên căn bệnh chết người là ung thư phổi cho con. Thế nhưng mà, con trai của mẹ đã 21 tuổi rồi, là một người trưởng thành có khả năng độc lập tự chủ. Là người trưởng thành, phải chịu trách nhiệm với hành vi của chính mình, và cũng phải tự chịu hậu quả do sai lầm của bản thân mình gây ra, một khi đã tiếp nhận quy luật khách quan này rồi, con tự quyết định hút thuốc, mẹ làm sao có thể “không cho phép” con đây? Mẹ có quyền lực gì hay quyền uy gì để ước thúc con đây?
Sự trưởng thành của tuổi trẻ là một việc không hề dễ dàng, mọi người đều biết. Tuy muốn bao bọc con, che chở con, nhưng mẹ học được bài học lớn hơn “buông tay”, coi như con trở thành một “người khác”, nhưng cũng không hề dễ dàng!
Nếu như con sẵn lòng đi đánh răng cho hà mã
Mẹ nói: “Con bình thường chỗ nào, bình thường là có ý gì?”
Con nói: “Con cảm thấy, sự nghiệp trong tương lai của con nhất định là kém so với mẹ, cũng thua kém bố, cả bố và mẹ đều có học vị tiến sĩ”, nghe được câu này, mẹ có chút kinh ngạc.
“Con dường như cảm thấy con chắc chắn không thể có thành tựu như của bố, càng không thể có thành tựu như của mẹ, con có thể sẽ trở thành một người rất bình thường, có bằng cấp rất bình thường, có một nghề nghiệp rất bình thường, không có nhiều tiền, cũng không có danh tiếng, một người bình thường nhất”. (Con dập tắt điếu thuốc).
“Mẹ có thất vọng không?”
Hiện giờ mẹ đã quên lúc đó sao mẹ lại nói với con như thế, mẹ nói rằng mẹ sẽ không thất vọng, cho dù con làm gì thì mẹ cũng vui vẻ, bởi vì mẹ yêu con? Hay là không muốn tranh luận về triết lý “bình thường” với con, hay là rất chân thành mà thuyết phục rằng con không phải một người “bình thường” mà chỉ là con chưa tìm được chính xác bản thân mình?
Điều quan trọng nhất đối với mẹ, không phải là con có thành tựu hay không, mà là con có hạnh phúc hay không, trong cuộc sống hiện đại bây giờ, loại công việc nào có thể ít nhiều đem lại cho con niềm hạnh phúc? Thứ nhất – nó cho con ý nghĩa, công việc đó không điều khiển con, không giam cầm con như tù binh, thứ hai – nó cho con thời gian, nó cho con trải nghiệm đầy đủ trong cuộc sống.Mẹ không nhớ rõ nữa, nhưng mà hiện giờ mẹ có thể nói với con, nếu như con là một người “bình thường”, mẹ có thất vọng hay không?
Tiền tài và danh tiếng, cái nào là nguyên tố chính của hạnh phúc đây? Giả như đặt hai lựa chọn trước mặt con, hoặc là đến phố wall làm quản lý ngân hàng hoặc là làm nhân viên chăm sóc sư tử hà mã trong vườn bách thú, mà con là một người yêu thích nghiên cứu động vật. Mẹ hoàn toàn không cho rằng làm quản lý ngân hàng là có thành tựu, hay là nhân viên chăm sóc sư tử hà mã là “bình thường”. Mỗi ngày vì tiền mà căng thẳng, mà phấn đấu rất có thể lại không bằng mỗi ngày tắm rửa cho voi hay đánh răng cho hà mã.
Khi làm công việc mà trong lòng con thấy có ý nghĩa, có giá trị, thì là con đã có cảm giác thành tựu. Khi công việc của con cho con thời gian, không lấy đi cuộc sống của con, là con đã có tôn nghiêm, cảm giác thành tựu và tôn nghiêm, cho con niềm hạnh phúc.
Điều quan trọng nhất đối với mẹ, không phải là con có thành tựu hay không, mà là con có hạnh phúc hay không, trong cuộc sống hiện đại bây giờ, loại công việc nào có thể ít nhiều đem lại cho con niềm hạnh phúc?
Nếu như chúng ta không phải so sánh danh, lợi với người khác, mà chỉ là vì tìm chỗ yên tĩnh thoải mái trong nội tâm bản thân mình, thì như vậy từ “bình thường” này cũng không có ý nghĩa lắm. “Bình thường” là so sánh với người khác, còn “nội tâm yên tĩnh thoải mái” là so sánh với chính mình. “Thiên sơn vạn thủy” đi đến cuối cùng, thì đối tượng mà chúng ta chịu trách nhiệm nhất vẫn là hai từ “chính mình”. Vì vậy, con đương nhiên không có lý do gì đi so sánh mình với người thế hệ trước, hay là phải sống giống với sự tưởng tượng về con của thế hệ đi trước.
Cũng giống như, hút thuốc hay không hút thuốc, bản thân con hãy tự quyết định đi nhé!
(Theo Mai Trà/ Đại Kỷ Nguyên)
Theo : VietNamNet