Menu ngang

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

NGUYỄN TRỌNG TẠO

GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO


Ha24.10....
Thu Hà 
Thấy em cười rung rinh khe Nước Sốt
Trời nắng chang nụ cười tắm hồn anh
Thấy em cười áo hồng mũ đỏ
Biển Cửa Lò dâng một sắc non xanh
Thấy em cười rực làng quê lúa chín
Từ trời cao vọng xuống mái nhà mình
Những ánh mắt ngước nhìn em ngưỡng vọng
Biết bao điều kỳ diệu sáng long lanh
Thấy em cười trong lửa reo bếp nhỏ
Trong màn buông thiêm thiếp sương mờ
Trong bữa tiệc nâng cao ly rượu đỏ
Trong ca-bin đường xe lượn như tơ
Mơ thấy em ôm anh cười hiền dịu
Sao tim anh bị bóp nghẹt liên hồi
Anh giãy giụa đến khi bừng tỉnh dậy
Thấy hình anh trong giọt nước mắt rơi…
29.10.2014
MỪNG TÂN TIẾN SỸ

                                                                                                                                                               Phương Hà

Tôi vốn không làm thơ chấm biếm, vì nó xúc phạm đến người khác. Nhưng có một lần tôi nhận được thư mời đến dự lễ mừng của một vị Tiến sĩ là đồng hương quá quen biết. Quà mừng của tôi là bài thơ này được dán kín trong phong thư rất đẹp và có yêu cầu không được mở trước khi người tặng chưa ra khỏi cửa.

Mừng Tân Tiến sĩ
.
Mừng bác phen này đã tiến si ( sĩ )
Đồng nghiệp đồng hương ai dám bì
Tiếng Anh, tiếng Pháp không cần tỏ
"Con tru, chạc mũi" ấy lo gì.


Tiến sĩ bây giờ mấy kẻ tri
Kẻ tri nào biết kẻ tri gì?
Mo ni chúng nó bi bô học
Ạc giăng bác đã cất đầy bì
Mừng bác phen này đã tiến si ( sĩ ).

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

THÔI THÌ… 
                        Nguyên Hùng

Em về thăm biển quê anh
Đang mùa lạnh giá, vắng tanh bến buồn
Trông ra không một cánh buồm
Nhìn vào bờ bãi mù sương phố chiều.
Em rằng "sao quá đìu hiu
Không anh em hóa rong rêu mất rồi!"
Nhìn em anh gượng gạo cười:
"Nắng lên chen chúc đầy người, hay chi
Gặp em lắm kẻ si mê
Canh em anh nhỡ có khi ngã lòng…"
Thôi thì, ra biển ngày Đông
Dù buồn vì vắng nhưng không... nặng đầu!

GS Nguyễn Minh Thuyết:" Chính sách đúng sẽ khơi dậy tiềm năng trí tuệ...!"


GS. Nguyễn Minh Thuyết. 

Lâu lắm rồi, hình như người Việt Nam ta đã chuyển từ tâm trạng “Ta là ta mà lại cứ mê ta” (Chế Lan Viên) trong những tháng năm tự hào là “lương tâm của thời đại” sang tự phê bình nhiều hơn. Nào tư tưởng, đạo đức suy thoái.

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Bớt ăn đi dành tiền lo cho dân

Văn Hùng/NNVN
ĐBQH Đỗ Văn Đương (TP.HCM) đã phát biểu như thế vào chiều 31/10 trước nghị trường Quốc hội. Câu nói đó làm cả nghị trường lặng yên trong giây lát! Và rất nhiều ĐB khác phát biểu trước và sau ông cũng bày tỏ tâm tư như vậy.

 Cắt bớt lãnh đạo

ĐB Đỗ Văn Đương kiến nghị phải giảm bớt bộ máy hành chính và bộ máy các cơ quan khác, kể cả tổ chức đoàn thể.

ĐUỐI THU, AI ĐẮM

                                 ĐƯỜNG VĂN

Tháng mười thủng thỉnh, hoài thu,
Mơn mơn hanh mỏi chẳng ru nổi… tình.
Rạc rời, khung cứ xa tranh?
Chong khuya, hoang hoải giấc thành mộng du…

             Chưa phải ngày buồn nhất
           
                                                                                          Truyện ngắn của Dạ Ngân


Tờ giấy màu vàng rơm. Đã khá xa cái thời giấy hoàn toàn tái chế, thỉnh thoảng ngòi viết vấp phải một ít cặn bột cứng sảng. Thùy vẫn nhớ độ thô vàng vàng của tờ giấy, như nhớ một kỷ niệm buồn, nhớ mùi vị ngậm ngùi từ ký ức xộc ra. Tờ thư là dấu hiệu của nghèo khó nhưng nó có cái uy của sự áp đặt. Thô và vàng. Không chỉ thư mời, nó có hơi hướm giấy triệu tập hơn.

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

TỜ LỊCH VÀ NHỮNG CÂU DANH NGÔN

                                                                            Ngô Phan Lưu

Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !