|
(bài viết về GS Nguyễn Đình Chú)
|
VĂN GIÁ
Nói ra bảo lạ, làm cái anh đàn ông có muốn ngắm nghía gì
thì ngắm đám đàn bà con gái chứ ai lại đi ngắm…người cùng giới. Nhưng mà với
riêng tôi, tôi thường có một niềm vui, thật bình yên và tin cậy, mỗi khi có
dịp gặp thầy Nguyễn Đình Chú, tôi hay ngồi im lặng ngắm thầy. Ngắm thầy đang
trò chuyện. Ngắm thầy cười vui. Ngắm thầy lắc đầu thất vọng. Ngắm thầy hỏi
han người khác…Thầy là người mang một gương mặt đẹp. Đẹp ở đây trước hết hiểu
theo nghĩa…đẹp giai (vào tuổi ngoại bát tuần như thầy bây giờ thì nên gọi là
đẹp lão). Thời trẻ tuổi, thầy thuộc diện đẹp giai, chắc hẳn không ít các em
mê. Đẹp còn được hiểu là một gương mặt phúc hậu nữa. Rất lạ, quan sát người
ta lúc về già, người nào càng có tấm lòng nhân hậu lớn, người đó càng có một
gương mặt đẹp. Cái đẹp ở đây thuộc về nhan sắc đã đành. Nhưng để có được nhan
sắc ấy, không phải chỉ do trời ban cho, mà còn do cái đức nhân hậu trong tâm
hồn tác động lên đường nét, thần thái, làm cho gương mặt đẹp hơn lên. Rất
nhiều lần, ngồi đối diện với thầy, tôi thường ít nói, hay đúng hơn, tôi muốn
im lặng để được nghe thầy nói và ngắm nghía. Ngắm gương mặt ấy theo cung cách
của người yêu kính, hay hơn thế, của người đáng tuổi con đang ngắm một người
thầy cỡ tuổi cha mình… |